Băng đảng Việt Tân ma chủ trương 5 không:

“Không nghe, không thấy, không nói, không hỏi, không biết” video này thực hiện tại Việt Nam trong chuyến đi tháng 6/2017 của Nguyễn Thanh Tú sẽ được chiếu trọn bộ trong cuộc họp báo sắp đến vào tháng 10/2017 tại Houston, Texas.
Xem: https://www.youtube.com/watch?v=yHQxppv4obA&feature=youtu.be

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 1 Comment

Thông Báo 24 – “Đại Hội Phong Trào Giới Trẻ Vì Nhân Quyền” với tựa “Con đường Nhân Bản” – Vì sao VT ma tiếp tục làm trò ma tịt?

Ngày 10 tháng 9 năm 2017

Giai đoạn chót của Việt Tân ma, tổ chức tội phạm giết người, hy sinh đồng đội, dối gạt đồng bào.

Ngay từ đầu, một nhóm người đã chủ tâm làm giàu trên xương máu đồng đội và niềm tin của những người yêu nước. Các cuộc “Đông Tiến” chỉ là kế lường gạt xuyên thế kỷ của họ, một băng đảng tội phạm không hơn không kém, nhằm vơ vét tiền bạc của những người có lòng nhưng cả tin. Hoàng Cơ Minh, đầu lãnh của băng đảng này, đã là nghi phạm chính từ khởi đầu cuộc điều tra của FBI về hoạt động tội phạm có tổ chức. Để bảo vệ nồi cơm, họ sẵn sàng dùng bạo lực và tiền bạc để bịt miệng những người trong cuộc, và giết hại các nhà báo quyết phanh phui sự thật. Họ là Đảng Việt Tân, đã núp trong bóng tối 19 năm trước khi xuất đầu lộ diện năm 2004.

Sau phim “Terror in Little Saigon”, tôi đã dành nhiều công sức để chứng minh rằng tổ chức tội phạm Việt Tân đã dựng ra “Mặt Trận” làm bình phong. Tôi đã phỏng vấn nhiều nhân chứng ở nhiều quốc gia, kể cả một số cựu đảng viên Việt Tân tham gia các đợt Đông Tiến bị bắt và từng bị án tù ở Việt Nam.  Các thông tin này cho thấy chính Việt Tân đã chủ trương hoạt động vũ trang bạo động và khủng bố, hãm hại đồng đội, sát hại các nhà báo… tất cả chỉ vì tiền, dù miệng thì lúc nào cũng hô vang các khẩu hiệu yêu nước thương dân.  Họ là hiện thân của sự trí trá và tàn ác tột cùng.

Hôm nay tôi công bố đoạn dẫn 3 phút cho cuốn phim “Hành Trình Công Lý”, tiếp theo “Terror in Little Saigon”. Qua đó, người xem thấy rằng, không cách nào chối cãi, từ những ngày đầu, đoàn viên Mặt Trận đã là đảng viên Việt Tân, và các đầu lãnh Việt Tân cũng là đầu lãnh Mặt Trận. “Hai là một, một là hai” là lời giải thích của một cựu đảng viên Việt Tân mà tôi phỏng vấn. Xem: https://youtu.be/yHQxppv4obA

This slideshow requires JavaScript.

Việt Tân là con bạch tuộc, còn Mặt Trận chỉ là một cái vòi, sẵn sàng cắt bỏ để thoát thân. Với bộ áo mão mới, Việt Tân nay lại tiếp tục sự nghiệp lường gạt đồng hương, lợi dụng những người yêu nước, và tìm cách bịt miệng những ai khui ra sự thật. Họ tiếp tục dùng các mỹ từ dân chủ, tự do, nhân quyền làm chiêu bài để thu vét tiền bạc, bỏ túi riêng.

Nhờ các thông tin mà tôi cung cấp, cơ quan FBI, Sở Thuế Liên Bang các cơ quan điều tra địa phương, Bộ Ngoại Giao, và nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế đã nhìn ra chân tướng của con bạch tuộc. Trong Thông Báo 24 này, tôi chia sẻ một số thông tin ấy với cộng đồng người Việt, để đừng ai bị lường gạt thêm nữa.

Chiến khu giả

Để dựng chiến khu nhằm phô diễn “Mặt Trận”, các đầu lãnh Việt Tân vào trại tị nạn Thái Lan tìm các thanh niên 18, 19 tuổi và bơ vơ, không người thân, rồi hứa hẹn với họ là sẽ được đi Mỹ nếu chấp nhận theo “Mặt Trận” một thời gian. Vào chiến khu, các thanh niên mới lớn này mới biết mình bị lừa nhưng không còn lối thoát. Trước họng súng, họ phải gian dối theo và lừa cộng đồng người Việt tị nạn khắp năm châu, để Việt Tân quyên góp hàng triệu Mỹ kim mỗi năm. Các nhân chứng nhân cho tôi biết họ phải chịu cảnh đói khát, bệnh tật, thiếu thốn. Còn các đầu lãnh Việt Tân thì sống riêng, có bếp núc riêng và được hưởng quy chế ẩm thực riêng.

Các người trẻ non dạ, lỡ lọt bẫy, phải tuân thủ chính sách 5 không: không nghe, không thấy, không nói, không hỏi, không biết. Mỗi khi có người ở ngoài đến, họ được chỉ thị là phải kể lại những trận giao tranh tưởng tượng hay đóng kịch đang giao tranh với Việt cộng. Ai nói thật thì bị xử bắn.

Một cựu đảng viên Việt Tân tham gia Đông Tiến cho biết chính mắt đã thấy 7 đồng đội bị xử tử. Một người khác cho biết chính mắt thấy 2 đồng đội bị xử tử. Người ra lệnh xử tử chính là Hoàng Cơ Minh, Chủ Tịch Đảng Việt Tân. Đầu lãnh Việt Tân bắt mọi người phải chứng kiến các cuộc xử tử để làm bài học răn đe.

Có những người trẻ bị bắn chết tươi vì tìm cách đào thoát. Một thanh niên đồng ý tham gia nhưng đổi ý không vào chiến khu thì bị đưa vào rừng bắn chết. Một thanh niên khác, vì đói khát, lẻn vào nhà bếp của cấp chỉ huy lấy trộm muỗng nhỏ đường và muỗng nhỏ cà phê, khi bị phát hiện đã bị xử bắn. Một thanh niên ăn quá khẩu phần mỗi bữa một gói mì cũng bị bắn chết. Những người bệnh nặng không thuốc chữa bị bắn bỏ.

Các cựu đảng viên Việt Tân mà tôi phỏng vấn gọi chiến khu “Mặt Trận” là địa ngục trần gian. Trong con mắt của họ, các đầu lãnh Việt Tân là những con người độc ác.

Tổ chức Đông Tiến để vét một đống tiền 

Câu hỏi lớn được đặt ra là, tiền bạc triệu Mỹ kim thu hằng năm bằng đủ mọi cách từ những cộng đồng người Việt tị nạn ở khắp nơi đã đi về đâu mà không đủ nuôi dăm mươi người trong chiến khu, đến nỗi họ phải chịu đói khát, thiếu thốn?

Khi kêu gọi đồng bào đóng góp tài chính, Chủ Tịch Việt Tân Hoàng Cơ Minh giải thích là để nuôi 10.000 tay súng ở Việt Nam và tong chiến khu. Nay thì đã rõ, con số thực chỉ có vài chục, sống lay lất trong một cánh rừng ở Thái Lan. Lẽ nào các đầu lãnh Việt Tân không thể trích ra 1% số tiền thu được để nuôi họ đủ ăn, đủ mặc, đủ thuốc men? Đâu đến nỗi nhiều người chết nhục vì muỗng cà phê, muỗng đường hay gói mì, hoặc đâu đến nỗi giết người ốm bệnh vì thiếu thuốc, nếu các đầu lãnh Việt Tân dù tham lam nhưng còn tí tính người?

Những cựu đảng viên Việt Tân mà tôi phỏng vấn cho biết là họ và đồng đội đều mong tham gia Đông Tiến, không phải vì lý tưởng giải phóng Việt Nam mà là để tìm cơ hội tháo chạy. Trên đường Đông Tiến, khi vừa có tiếng súng nổ là mạnh ai nấy bỏ trốn. Họ thà để cộng sản bắt và chịu cảnh tù đày ở Việt Nam còn hơn là trở lại chiến khu của Hoàng Cơ Minh.  Họ biết mình đã bị gạt để trở thành bẫy nhử cho Việt Tân vơ vét tiền bạc của những người Việt có lòng với đất nước.

FBI đã mở hồ sơ cho tôi xem. Từ năm 1984, họ đã điều tra đích danh Hoàng Cơ Minh, nghi phạm chính, và Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (Mặt Trận) theo tội danh RICO (Racketeer Influenced and Corrupt Organizations), nghĩa là tội danh đối với các tổ chức tội phạm chuyên tống tiền, khuynh loát và tham nhũng. Các tội danh mà Hoàng Cơ Minh bị điều tra là lường gạt, trốn thuế, rửa tiền, biển thủ, và bạo lực. Xem:

HCMRICO3

Hồ sơ FBI còn cho thấy là họ đã lấy được thông tin từ một người ở Hawaii đã về chiến khu “Mặt Trận” với Hoàng Cơ Minh. Người ấy cho biết là chính mắt thấy, tai nghe Hoàng Cơ Minh ra lệnh giết ký giả Đạm Phong. Hồ sơ còn cho biết 2 sát thủ Việt Tân sau khi giết người ở Calgary, Canada đã trốn sang San Jose, nơi đặt sào huyệt của băng đảng Việt Tân, nhưng bị cảnh sát Mỹ bắt và dẫn độ về Canada. Hồ sơ còn bao gồm các vụ hăm doạ đồng hương để tống tiền hay bịt miệng.  Hồ sơ FBI kết luận rằng đã có đủ thông tin để khởi tố.

HCMRICO-prosecutable2

Hoàng Cơ Minh, Chủ Tịch Việt Tân, không còn đường quay lại Hoa Kỳ, và nếu lẩn trốn ở các quốc gia khác rồi cũng bị dẫn độ. Con đường duy nhất để tránh công lý là ẩn mình trong chiến khu giả cho đến khi cùng đường, đoạn số.

Mặc dù thủ lĩnh đã chết, các đầu lĩnh Việt Tân ở hải ngoại tiếp tục đánh lừa dư luận để thu tiền đóng góp cho “kháng chiến”. Một đảng viên Việt Tân, khi xưa là cận vệ của Hoàng Cơ Minh, cho tôi biết là đã nhận tiền của Việt Tân từ hả ngoại gửi cho để im tiếng về cái chết của Hoàng Cơ Minh. Khi một số ký giả lên tiếng, họ bị hăm doạ và có người bị bắn chết cả chồng lẫn vợ. Việt Tân đã tiếp tục lường gạt để thu tiền của đồng hương được thêm 14 năm, trên danh nghĩa nuôi một đoàn quân ma dưới quyền chỉ huy của một xác chết.

Tiền đi đâu?

Nhóm đầu lãnh Việt Tân, kể từ Hoàng Cơ Minh trở xuống, đã từ đầu rắp tâm lường gạt người Việt yêu nước để thu tiền ủng hộ “kháng chiến” làm của riêng. Một phần họ chia chác nhau bỏ túi. Phần còn lại họ mở chi chit các doanh nghiệp để kiếm lợi. Không kể những doanh nghiệp lẻ tẻ do một số cá nhân đảng viên Việt Tân đứng tên, cơ sở kinh tài của Việt Tân gồm 2 hệ thống chính.

Một hệ thống do đảng viên Việt Tân Nguyễn Tấn Bình (ở San Jose) và Chủ Tịch Việt Tân Đỗ Hoàng Điềm nắm, đặt dưới tán dù là công ty Aureflam. Công ty này lập ra nhiều chuỗi nhà hàng, mua các tàu đánh cá, mở chợ… Họ có cơ sở kinh tài ở khắp Hoa Kỳ và tại nhiều quốc gia, dùng các thương hiệu như: Phở Hoà, Phở Bằng, Phở Ca Dao, Phở Công Lý, Jazen Tea, South Bay Soup, Sacramento Phở. Ngay từ đầu, công ty Aureflam đã nằm trong hồ sơ điều tra của FBI.

HCMRICO-AUREFLAM

HCMRICO-AUREFLAM3

Ngày 22 tháng 4 năm 1991, cảnh sát thành phố San José, Bắc California đã câu lưu Hoàng cơ Định, vợ Định, (Phan Thị Hà)ø cùng ba bộ hạ Nguyễn Kim Hườn, Nguyễn Tấn Bính và Phan Duy Cần. Năm bị cáo trên sẽ bị xét xử  26 điều khoản về các tội âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), và không khai thuế (failure to file tax return).

Bản cáo trạng do một Đại Bồi Thẩm Đoàn (Grand Jury) biểu quyết nhằm truy tố :

1/ Định Cơ Hoàng, aka Dean Nakamura, Vu Quang, Phan vu Quang,

2/ Hà Phan Hoang,

3/ Binh Tan Nguyen, aka Le van Nam,

4/ Huon Kim Nguyen, aka Steven Nakashima,

5/ Can duy Phan, aka James Masuda,

về các tội danh: âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), không khai thuế (failure to file tax return). Tổng cộng là 26 tội danh. Nhưng họ may mắn thoát nạn do lỗi kỹ thuật ở toà án. Nguyễn Tấn Bình và Đỗ Hoàng Điềm tiếp tục điều hành công ty này.

IRS

ca-franchise-tax2

Chương trình phát thanh Chân Trời Mới thuộc hệ thống này, và được đăng ký như một tổ chức bất vụ lợi dưới tên New Horizon Society. Những người đăng ký gồm có Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Tấn Bình và Bùi Đoàn (tức Lý Thái Hùng).

p3

Hệ thống công ty Aureflam có chi nhánh ở: Houston, Seattle, Korea và Vancouver (Canada). Ở Houston, công ty này đăng ký hoạt động như một hiệp hội dân sự, xã hội.

Hệ thống kinh doanh thứ hai do đảng viên Việt Tân Nguyễn Văn Lộc (ở San Diego) nắm, gồm nhiều công ty địa ốc, công ty đầu tư vốn, bất động sản, dịch vụ khai thuế, chương trình phát thanh… và nhiều tổ chức bất vụ lợi để rửa số tiền gây quỹ cho Việt Tân. Cũng giống như gia đình Hoàng Cơ Minh, các công ty con trong hệ thống này do cha con của Nguyễn Văn Lộc nắm, gồm có: Www LB Investments LLC; Www Asset One Corp.; New Majority Media Inc.,; Tnt Investments Corp.; Tnt San Jose Radio Corp.; Tnt Radio Austin, LLc; Tnt Radio Houston Corp.; Forty Ninth Street Condominium Association; Loc Nguyen Corp; Pannam Corp; Villa Hoa; Baywin Mot LLc; Baywin Hai LLc; Baywin Ba LLc… Xem:

Bach tuoc2

This slideshow requires JavaScript.

 

New Majority Media Inc. là công ty đằng sau chương trình phát thanh Tiếng Nước Tôi của Việt Tân. Xem: (https://www.corporationwiki.com/California/San-Diego/new-majority-media-inc/43833098.aspx)

Trong hệ thống thứ hai này còn có một số tổ chức bất vụ lợi như Hội Đền Hùng, VT Club, Vietnamese American Community Foundation… Đó là các cơ sở để Việt Tân rửa tiền đóng góp của những người có lòng nhưng nhẹ dạ.

Mất dấu vết

Hồ sơ FBI cho thấy là sau khi Hoàng Cơ Minh bị bắn chết năm 1987, các nguồn thông tin về Mặt Trận cạn dần cho đến khi mất hẳn. Trong hồ sơ của FBI mà tôi tham khảo, tuyệt nhiên không chỗ nào nói đến “Việt Tân”; họ chỉ tập trung vào Mặt Trận. Nghĩa là FBI đã chạy theo cái vòi của con bạch tuộc, và khi nghi phạm chính là Hoàng Cơ Minh chết và rồi cái vòi Mặt Trận ngưng hoạt động, cuộc điều tra đóng lại, các hồ sơ về sát hại ký giả Việt Nam trở thành hồ sơ nguội (cold cases).

Sau thời gian ẩn mình, họ thấy tình hình đã ổn, năm 2004 các đầu lãnh Việt Tân tuyên bố giải thể Mặt Trận và ra mắt Việt Tân ở Berlin, Đức. Họ mập mờ để quần chúng nghĩ rằng Việt Tân là một tổ chức mới, và sự tham gia của một số cựu thành viên Mặt Trận chỉ là tình cờ. Năm 2011 Việt Tân dùng SBTN, chương trình RFA Việt ngữ, VOICE, Báo Người Việt, Human Rights for Vietnam PAC, Vietnam for Progress, đài phát thanh Chân Trời Mới, và nhiều phương tiện truyền thông xã hội để lăng-xê thương hiệu mới, hòng giở lại những chiêu trò lường gạt cộng đồng như trước đây.

Không chạy đâu cho thoát

Nhưng họ không ngờ là sau 2 năm chuẩn bị, phim “Terror in Little Saigon” đã trình chiếu ngày 3 tháng 11 năm 2015 trên hệ thống PBS/FRONTLINE, khởi đầu tiến trình mở lại hồ sơ điều tra hình sự băng đảng tội phạm Việt Tân.

Kế đến, tôi đã đóng cọc các vòi ngắn, vòi dài của con bạch tuộc Việt Tân, để nó không chạy thoát đâu được. Qua vụ kiện dân sự, tôi buộc dây thòng lọng vào đầu của con bạch tuộc để nó không thể ngọ nguậy. Cuối cùng là chĩa các mũi giáo điều tra hình sự nhắm thẳng vào đầu của con bạch tuộc.

Nay giới công lực Hoa Kỳ, kể cả FBI, Sở Thuế Liên Bang, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Uỷ Hội Bầu Cử Liên Bang (FEC), và nhiều văn phòng Quốc Hội liên hệ đều đã nhìn ra sự thật: Suốt 35 năm qua, Việt Tân vẫn vậy, vẫn là tổ chức tội phạm đã từng là đối tượng của cuộc điều tra hình sự theo luật RICO bởi FBI. Các đầu lãnh Việt Tân ngày nay gồm phần lớn những đảng viên Việt Tân thời xưa hay con cháu của họ. Nguyễn Kim Hườn và Lý Thái Hùng thuộc lớp đầu lãnh ra vào “chiến khu” ở Thái Lan. Lớp con cháu thì có Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch Đảng, là cháu của Hoàng Cơ Minh; Hoàng Tứ Duy, Phát Ngôn Nhân của Việt Tân, là con của Hoàng Cơ Định. Hoàng Cơ Định, em trai của Hoàng Cơ Minh, là người nắm tiền của Việt Tân thời Mặt Trận, sau đó trở thành  Chủ Tịch Việt Tân và vẫn tiếp tục chỉ đạo Việt Tân trong bóng tối. Nguyễn Tấn Bình và Nguyễn Văn Lộc vẫn nắm các cơ sở kinh tài của Việt Tân.

Nay con bạch tuộc đã hiện nguyên hình; hồ sơ điều tra hình sự về cái chết của ký giả Đạm Phong và các đồng nghiệp đã được mở lại.

Ngày tàn của Việt Tân gần kề.

 

 

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 8 Comments

GIỮA MỊT MÙ SIÊU BÃO HARVEY – TÌNH NGƯỜI TỎA SÁNG

Houston ngày 3/9/2017

Texas

Người ta thường nói, ở Texas cái gì cũng lớn, nhưng có lẽ chẳng có gì lớn bằng trái tim của người dân Texas. Chúng tôi đánh giá điều ấy bằng hành động. Và siêu bão Harvey là dịp chứng tỏ cho thế giới thấy điều đó là hiện thực chứ không chỉ là lời nói.

Và sau đây là câu chuyện cảm động của Nguyễn Thanh Tú, một người dân Texas:

Chúng tôi đã từng sống sót qua rất nhiều thảm họa, nhưng siêu bão Harvey là tình huống đặc biệt. Không giống như những cơn bão khác, bão Harvey đã làm đảo lộn cả Texas. Hôm Chủ Nhật, vào khoảng 7 giờ sáng, khi tôi đang chuẩn bị nhấp một ngụm cà phê đá Việt Nam tự pha, thì phát hiện nước đã tràn vào phòng ngoài. Vì thế, vợ chồng tôi cùng các con vội vàng nhấc những tấm thảm Ba Tư lên khỏi sàn nhà. Chúng tôi chỉ kịp cứu được một số ít đồ, bởi nước dâng lên quá nhanh và chúng tôi nhận ra rằng những nỗ lực đó cũng chỉ là vô ích. Sau đó chúng tôi đã phải trèo lên mặt bàn bếp và chuẩn bị tiếp tục di chuyển. Chẳng bao lâu sau, cả nhà đã phải trú vào chiếc xe ô tô Honda Pilot của tôi. Trước đó, vợ tôi đã kịp gọi 911 để yêu cầu giải cứu. Chúng tôi đã phải đợi gần 10 tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng, đội cứu hộ mà chúng tôi yêu cầu đã không bao giờ tới.

Chỉ vài phút sau khi chui vào chiếc Honda Pilot, tôi nhận được cuộc gọi từ những người hàng xóm của tôi, Amy & Jordan, mời chúng tôi sang nhà họ. Họ có một ngôi nhà cao 3 tầng. Thế nhưng vấn đề là làm sao chúng tôi có thể vượt qua dòng nước lũ cuồn cuộn để tới được nhà của họ khi chúng tôi còn có 2 đứa trẻ và người mẹ già không biết bơi? Cũng trong lúc đó, tôi đã gọi điện cho những người hàng xóm khác lớn tuổi hơn tôi, Margaret & Hector, và biết chẳng ai trong số họ muốn rời khỏi ngôi nhà của mình. Tôi đã thuyết phục họ cần phải rời khỏi nhà. Tôi đã hứa với họ rằng tôi sẽ không bỏ họ lại phía sau. Ngẫm lại, tôi thấy đó quả thực là một suy nghĩ ngây ngô. Bởi tôi không thể thách thức được Đấng tạo hóa. Trong một thời gian dài, tôi thì ở trên nóc nhà còn vợ tôi ngâm mình giữa khoảng nước trống, dùng những chiếc ô màu trắng và đỏ, để cố gắng gây sự chú ý đối với những chiếc trực thăng và thuyền cứu hộ đi qua. Nhưng tất cả đều không may mắn. Không chịu khuất phục, những người hàng xóm của tôi, Amy & Jordan, còn ngoan cường hơn. Mỗi khi thấy một chiếc thuyền hay trực thăng nào lượn qua, Jordan gào hét lên và không ngừng nháy đèn pin, còn Amy thì không ngừng gọi điện thoại. Cũng trong những khoảnh khắc hỗn loạn đó, những người hàng xóm khác của tôi, Alan & Whitney, đã liên tục gào hét và nhắn tin để cố gắng cho chúng tôi biết họi đang ở nhà và mời chúng tôi sang. Thế nhưng tín hiệu điện thoại lúc đó quá kém. Nên những tin nhắn giải cứu ấy đã không tới nơi.

Sau hơn 9 giờ đồng hồ không được giải cứu, cần phải có giải pháp. Tôi quyết định sẽ sử dụng những đoạn dây diện kéo dài kết thành sợi dây nối giữa các cây xanh lại tạo thành hành lang dẫn đến nhà người hàng xóm Amy & Jordan ở bên kia đường. Nhận ra ý định của tôi, Amy ra hiệu cho tôi đừng làm như thế. Tôi cảm nhận được nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt của cô ấy, hai bé gái xinh xắn và cả Jordan, chồng của cô ấy nữa. Vì thế tôi nghe theo họ và dừng lại. Đột nhiên, từ trên mái, tôi nhận ra vợ tôi đang cố gọi để báo cho tôi biết rằng Alan và Whitney đã ở nhà. Tôi hỏi vợ tôi rằng họ về nhà khi nào và bằng cách nào? Cô ấy chỉ bảo rằng họ đã ở nhà rồi. Vì thế chúng tôi buộc những chiếc ván trượt nước lại với nhau rồi cột vào cửa garage để cho an toàn, sau đó bám vào để lội qua dòng nước đang chảy xiết ngang bụng tới nhà người hàng xóm. Không biết chúng tôi đã sang được nhà Alan & Whitney an toàn, những người bạn của vợ tôi, Mỹ Linh và chồng là Phú, đã dùng một chiếc bè hơi cố chèo đến chỗ chúng tôi. Nhưng cái bè hơi không thể chịu được dòng nước đang chảy xiết, vì thế họ buộc phải quay trở lại nhà. Cuối cùng thì Margaret và Héctor đã được đội “Cajun Army” giải cứu. Còn chúng tôi thì được những người hàng xóm cứu giúp. Sáng hôm sau, khi nước rút bớt và đường phố có thể đi lại được bằng ô tô, John & Kim đã tới đón gia đình chúng tôi đến ở lại nhà họ cho tới khi ngôi nhà của chúng tôi được xây dựng lại xong. Câu chuyện của chúng tôi không phải là duy nhất, bởi lòng nhân ái của người dân Texas đã tỏa sáng khắp mảnh đất này.

Will Rogers đã từng nói: “Một người không quen biết chính là một người bạn mà ta chưa từng gặp…” Sau khi siêu bão Harvey di chuyển sang bang Louisiana, chúng tôi đã trở lại ngôi nhà của mình để cố gắng từng bước xây dựng lại cuộc sống từ đống đổ nát. Nhưng chúng tôi không đơn độc. Thật bất ngờ là có cả một đội quân tình nguyện gồm những người bạn và cả những người chưa từng quen biết đã đợi ở đó để sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi. Những đứa trẻ mang cho chúng tôi thức ăn và nước uống. Bạn bè và những người thân như Phong, Mike, Christine, Hạnh, John, Chính, Diane, Phú, Mỹ Linh, Vivian, Thảo, học sinh trường Trung học Lamar (cả nam và nữ), Bill Martin, Troy, Karen, Linda và nhiều người khác nữa… đã có mặt ngay từ ngày đầu tiên. Họ thường xuyên thăm hỏi chúng tôi, mời chúng tôi đến ở tạm, mang tới cho chúng tôi thức ăn và bất cứ thứ gì chúng tôi cần.

Trong lúc hoạn nạn, lòng nhân ái của người dân Texas đã biến thảm họa thành hy vọng. Vợ tôi và tôi đã rất xúc động trước tấm lòng cao cả của bạn bè và cả những người chưa từng quen biết. Rất khó để tôi có thể tả được bằng lời lòng biết ơn của chúng tôi đối với họ. Nhưng có một điều chắc chắn, tôi sẽ luôn ghi lòng tạc dạ những nghĩa cử nhân ái này.

 

Through the dark clouds of hurricane Harvey, the light of humanity shines bright

Houston 9/3/2017

They say everything is big in Texas, but not everything is as BIG as a Texan’s heart. In Texas, we measure a Texan’s heart by his deed. Hurricane Harvey shows the world that it is a fact and not a saying.

So here is a story of a PROUD Texan:

We have survived a lot of close calls but hurricane Harvey was special. Unlike other hurricanes, Harvey wants to “mess” with Texas. Sunday, on or about 7:00am, as I was about to take a sip of my home made Vietnamese hickory ice coffee, I noticed the water was inside my sun room, so my wife, kids and I were scurrying to get our Persian rugs off the floor. We were able to save a few things but the water rose too quickly and we realized it was futile. We found ourselves on top the kitchen counter preparing for our next move, and it did not take long for us to take refuge in my Honda Pilot SUV. Prior to that, my wife had already called 911 and asked to be rescued. We waited for almost 10 hours, and the requested rescue never came.

Within minutes of taking refuge in my beloved Honda Pilot, I received a phone call from my neighbors (Amy & Jordan) inviting us to stay with them. They have a 3 story house that was built high up. The problem was, how do we cross the strong current to get to their house with the two kids and my mother in law who could not swim ? As all that was going on, I checked on my elderly and not so elderly neighbors (Margaret & Hector) and learned that neither one wanted to leave the house, so I persuaded them to leave the house. I promised them, I’ll not leave them behind, a naive thinking. Who am I to challenge Mother Nature. In any case, I was on the roof while my wife was wading in the water with a red/white umbrella trying to get the attention of the helicopters and boats with no luck. Not to be outdone, my neighbors (Amy & Jordan) were more tenacious. Jordan was screaming his lungs off and flashing his flashlight light every time he saw a boat or helicopter while Amy was frantically working the phone. During the chaos, my other neighbors (Alen & Whitney) were screaming and texting us trying to get our attention to let us know they were home and to come to their house but the phone service was so bad that the rescue text messages was lost in the transmission.

It has been more than nine hours without any rescue, so decision had to be made. I decided to use the electrical extension cords to daisy chain to the trees to get to my neighbors’ (Amy & Jordan) house across the street.  Recognizing what I was wanting to do, Amy signaled me to PLEASE stop so I complied. I can tell the frustration on her face, her two beautiful daughters’ and Jordan’s (husband). So to the roof I went, and to my surprise, my wife was yelling to let me know that Alen & Whitney were home. I asked her when did they get home, and how did they get here. To which she replied, they have been home. So we proceeded to get the boogy boards and tied the cords to our garage door as an anchor and waded through the waist high water to safety.  Not knowing we were safe at Alen & Whitney’s home, my wife’s friend’s (My Linh) husband (Phu) got on an inflatable raft and attempted to paddle his way to get us. But the inflatable was no match for the strong current, and thus, he returned home. In the end, Margaret and Héctor were saved by the “Cajun Navy” (strangers), we were saved by our neighbors.  Next morning after water receded and streets were again accessible by cars, John & Kim came to pick up my family and generously offered us a place to stay until our house is rebuilt.  Our story is not unique b/c Texans’ kindness was repeated throughout Texas.

Will Rogers once said “A stranger is just a friend I haven’t met yet…” After Harvey decided to move on to Louisiana, we went back to the house to try to rebuild our lives by building one brick at a time, and we were not alone. To our surprise, an army of volunteers (friends & strangers) were waiting ready to help. Kids would walk up to us to offer food and water. Friends and family like Phong, Mike, Christine, Hanh, John, Chinh, Diane, Phu, My Linh, Vivian, Whitney, Jordan, Victor, Thao, the Lamar high school kids (girls & boys), Bill Martin, Troy, Karen, Linda and etc… were there day 1, constantly checking on us, bringing us foods, offering us a place to stay, or anything we need.

In time of need, Texans’ kindness turns tragedy into hope. My wife and I are moved by the kindness of strangers and friends. It’s hard for me to put the feelings of gratitude into words, but rest assured, I’ll treasure these acts of kindness.

Posted in Linh Tinh, Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 3 Comments

Thông Báo 23 – Việt Tân: Dựng tổ chức ma để lấy tiền thật

Ngày 20 tháng 8 năm 2017

Sau buổi họp báo ngày 29 tháng 4 ở San Jose, đến nay đã hơn 3 tháng rưỡi. Thấy tôi không lên tiếng, nhiều người đã liên lạc để hỏi han. Có người lo lắng vì nghĩ rằng chuyện bị “chìm xuồng”; có người tò mò muốn biết tôi đang làm gì âm thầm. Nhóm người sau nghĩ đúng: tôi bận rộn với nhiều hoạt động và bây giờ mới có thời gian để cập nhật thông tin.

Việt Tân bị điều tra

Ngày 06/02/2017, tôi gửi văn thư yêu cầu Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao điều tra số tiền $204,823 mà Đài Á Châu Tự Do (RFA) đã cấp cho Việt Tân từ 2013 đến 2015 dưới chương trình Open Technology Fund (OTF) do Quốc Hội Hoa Kỳ tài trợ. Xem: https://www.opentech.fund/article/otf-2013-projects-part-1. Theo mô tả về chương trình này, Việt Tân nhận số tiền trên để giúp công dân Việt Nam sử dụng internet bằng những “công cụ tân tiến” để vượt tường lửa, tiếp cận các tài liệu, và một “bàn giúp đỡ” (help desk) để giúp kỹ thuật cho các bloggers, các nhà hoạt động xã hội mạng, các dân làm báo, các nhà bảo vệ nhân quyền đang cần sự trợ giúp.

Dấu hỏi rất lớn là, Việt Tân không đăng ký hoạt động như một tổ chức và cũng chẳng ghi danh là một hiệp hội, thì không có mã số thuế, không có tài khoản trong ngân hàng. Vậy, số tiền lớn ấy ai lấy? Bỏ vào tài khoản nào? Có khai thuế hay không? và Dùng làm gì? Nếu như cố tình gian dối để lấy tiền thuế Liên Bang hay cố tình trốn thuế thì đều là tội hình sự. Đó là về phần của Việt Tân ma.

Còn đối với RFA thì các câu hỏi rất nhiều và rất lớn: Ai là người quyết định cấp ngân khoản cho Việt Tân dù biết rằng họ không có quy chế pháp nhân, không trương mục ngân hàng, không khai thuế thu nhập? Ai là người kiểm soát việc thực hiện đề án? Ai là người chịu trách nhiệm kiểm soát chi thu? Nếu mất toi số tiền $204,823 của người dân đóng thuế thì ai chịu trách nhiệm? Liệu có tình trạng “lại quả” (kickback) khi người của RFA dấm dúi số tiền trên cho Việt Tân để rồi, lòng vòng qua các tổ chức ngoại vi của Việt Tân, nhận lại một phần dưới hình thức tiền thù lao?

Ngân sách OTF thuộc ngân sách của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Vì thế tôi đã yêu cầu vị Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao điều tra. Ngày 06/02/2017, tôi đã họp với văn phòng của 3 Dân Biểu Liên Bang về vấn đề này; các dân biểu này thuộc các uỷ ban về ngân sách, về thuế vụ và về chương trình RFA. Trong vai trò dân biểu, họ đã yêu cầu Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao, Sở Thuế Liên Bang và FBI điều tra không chỉ Việt Tân mà cả RFA.

Congressman OIG confirmation

VOICE bị điều tra

VOICE cũng không khá gì hơn, cũng gian lận để lấy tiền của Chính phủ Liên Bang từ năm này sang năm khác. Trong nhiều năm, VOICE đã nhận ngân khoản từ tổ chức National Endowment for Democracy (NED) với mục đích giúp phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam. Ngân khoản này cũng thuộc ngân sách của Bộ Ngoại giao. Để nhận những ngân khoản hàng năm này, VOICE đã nguỵ tạo thành tích hoạt động của mình. VOICE chỉ mới được hình thành năm 2007, nhưng lại khai là đã hoạt động từ 10 năm trước đó. Các thành tích mà VOICE nhận là của mình, thực ra thuộc tổ chức khác: BPSOS.

Letter of investigation2

Năm 1997, Trịnh Hội được BPSOS nhận vào làm trong chương trình LAVAS ở Palawan, Philippines.  Sau đó, Trịnh Hội được BPSOS đưa đến Hoa Kỳ làm việc theo visa E-3. Năm 2004, Trịnh Hội và một số thành phần đồng loã đã dựng nên một LAVAS ma để gây quỹ gọi là giúp các thuyền nhân được định cư ở Hoa Kỳ.

LAVAScreated

Thực ra, Bộ Ngoại giao hoàn toàn lo việc này và cấm thành phần thứ 3 (Trịnh Hội và những người hợp tác) can dự. Xem bài báo Houston Chronicle: http://www.chron.com/news/houston-texas/article/Stranded-Vietnamese-a-concern-to-local-community-1640265.php.

Không ai biết số tiền gây quỹ được bao nhiêu, nhưng có người đoán rằng khoảng $350,000. Nhóm của Tổ chức LAVAS ma này không hề đăng ký hoạt động với Sở Thuế Liên Bang và do đó cũng không thể mở trương mục ngân hàng và họ cũng chẳng khai thuế. Năm 2007, Trịnh Hội và  những người đồng loã khai tử LAVAS ma này và lập ra VOICE để xoá vết tích. Y hệt cách làm của Việt Tân ma.

Việc khai gian lý lịch và khai khống thành tích để lãnh ngân khoản của Chính phủ Liên Bang cũng là tội hình sự. Khi được tôi báo cho biết, tổ chức NED đã cho điều tra và họ đã chuyển toàn bộ hồ sơ cho Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao để có biện pháp xử lý.

 

SBTN bị điều tra

Ngày 12/5/2017, cơ quan FEC (Hội Đồng Bầu Cử Liên Bang) quyết định giải thể tổ chức Human Rights for Vietnam PAC (HRVN PAC) do Luật sư Đỗ Phủ, Luật sư Nguyễn Anh Tuấn và Bác sĩ Nguyễn Thể Bình thành lập, với lý do không thanh toán nợ nần. Xem:

termination letter

Tuy nhiên, tôi đã đệ đơn ra Toà án Liên bang ở Washington DC để yêu cầu toà án bắt buộc FEC điều tra các hành vi phạm pháp hình sự của những cá nhân kể trên và của SBTN vì SBTN đã dùng tổ chức HRVN PAC này làm phương tiện trá hình.  Xem (trang 1 của đơn kiện):

first pageCác vi phạm hình sự gồm có:

  • Khai gian thu nhập để trốn thuế: Riêng trong buổi gây quỹ ngày ngày 12/5/2013 do SBTN tổ chức, số tiền đồng bào đóng góp cho HRVN PAC lên đến $51.000. Tuy nhiên, trong cả 3 tháng năm 2013 ấy, HRVN PAC chỉ khai với FEC là thu được $2.200. Khi bị thẩm tra, HRVN PAC khai là các khán thính giả của SBTN gọi vào hứa đóng góp nhưng 95% đã chuội lời hứa. Tôi không tin là các khán thính giả của SBTN lại có tỉ lệ thất hứa cao đến thế. Xem trích dẫn lá thư của FEC trả lời tôi:
  • FEC's response
  • Lạm dụng quy chế miễn thuế để tài trợ cho Việt Tân: Theo báo cáo với FEC, HRVN PAC đã thu được tổng cộng $334.000 (con số thật, chắc chắn là lớn hơn nhiều). Trong thời gian từ tháng 8 đến tháng 11 năm 2013, HRVN PAC đã chuyển 52.750 USD về Việt Nam, trên danh nghĩa là cho gần 210 nhà tranh đấu nhân quyền “nhà đấu tranh” ở trong nước. Trên 200 người trong số này là đảng viên hay cảm tình viên Việt Tân, một đảng chính trị ngoài nước Mỹ.
  • Đóng góp trái luật cho quỹ tranh cử của Bà Loretta Sanchez: Tuy nấp sau HRVN PAC, đã có những lúc SBTN đã xuất hiện để ủng hộ quỹ tranh cử của Bà Sanchez. Luật pháp Hoa Kỳ không cho phép một doanh nghiệp làm như vậy.

Ngo ngoe trở lại 

Ngày 27 tháng 4, 2017, Việt Tân ma công bố đơn kiện. Họ kiện tôi vì đã đăng ký tổ chức có tên là Việt Tân. Sau đó, thấy tôi im ắng thì Việt Tân ma lầm tưởng rằng tôi im tiếng vì bị kiện. Họ ti toe xuất hiện trở lại trong cộng đồng, gây quỹ, ra mắt sách, tổ chức chức hội thảo, thực hiện một số cuộc vận động ở Đài Loan và Âu Châu… xoay quanh chủ đề chống Formosa.

Họ đã tổ chức gây quỹ ở Anaheim ngày 21/3/2017, San Diego ngày 16/7/2017, Boston ngày 17/6/2017, và sắp đến ở Houston ngày 30/8/2017. Ngày 01/7/2017, Ông Hoàng Cơ Định đến Houston ra mắt sách “Formosa-Thảm Hoạ của Dân Tộc Việt Nam”. Người của Việt Tân xuất hiện tại một số buổi họp báo của phái đoàn Công Giáo đến Đài Loan và một số quốc gia Âu Châu để vận động chống Formosa. Và ngày 2 tháng 5, 2017, Bác sĩ Nguyễn Thể Bình tổ chức hội thảo về Formosa ở Thượng Viện Hoa Kỳ dưới danh nghĩa của tổ chức Vietnam for Progress.

Thực ra Vietnam for Progress chỉ là hoá thân của HRVN PAC. Hãy xem thành phần chủ chốt của nó: Lại cũng vẫn là Luật sư Đỗ Phủ, Luật sư Nguyễn Anh Tuấn và Bác sĩ Nguyễn Thể Bình. Không chạy đi đâu.

VFP

ART1

 

 

Nguyen The Binh4

Kiện và bị kiện 

Như đã nói, ngày 20 tháng 1, 2017, Việt Tân ma đứng đơn kiện tôi. Ngày 27 tháng 4, 2017 thì Việt Tân ma công bố vụ kiện này, hai ngày trước khi tôi họp báo ở ngay tại San Jose, nơi Việt Tân ma đặt bản doanh. Một số dư luận viên của Việt Tân mà vội lên tiếng hùa theo, như là Nguyễn Tường Thuỵ (phòng viên RFA), Hãy xem:

42717

Việt Tân ma đã lầm. Đòn phản công mà họ cho là khôn, hoá ra là dại vì nó mở đường để chính họ bị kiện. Và tôi chỉ chờ có thế.

Trong suốt 35 năm hoạt động, Việt Tân ma không đăng ký tư cách pháp nhân là vì muốn trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật, về các hoạt động khủng bố, các hành vi trốn thuế và gian lận thuế, các mánh khoé gạt gẫm những đồng hương có lòng, các thủ đoạn lừa néo chính quyền Hoa Kỳ… Vì không có tư cách pháp nhân, bản thân Việt Tân ma không thể bị kiện. Muốn kiện thì phải nhắm vào cá nhân các thành viên. Nhưng ngoài số ít đầu lãnh có tên có tuổi, làm sao biết được ai là thành viên, ai không?

Đơn kiện của Việt Tân ma sẽ giúp trả lời câu hỏi này. Khi ra toà, nguyên đơn phải chứng minh thiệt hại. Vì Việt Tân ma tự nó không có quy chế pháp nhân, thì chính các thành viên phải làm nguyên đơn.  Nghĩa là họ phải xuất đầu lộ diện, “thưa ông, con ở bụi này”, rất hữu ích cho ai muốn kiện họ. Không những thế, khi họ ngọ ngoẹ gây quỹ thì Sở Thuế Liên Bang đã biết và có thêm chứng cứ để theo dõi và điều tra các hành vi gian lận thuế, trốn thuế.

Sau khi đóng cọc mọi cái vòi chính của con bạch tuộc Việt Tân ma, tôi cần nó ngọ ngoẹ cái đầu để biết chỗ cài sợi dây thòng lọng. Kế đến là xiết sợi dây thòng lọng. Và việc này sẽ hoàn tất không trễ hơn thông báo số 25.

 

 

 

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 13 Comments

Việt Tân là trường kỳ, Mặt Trận là giai đoạn

Đối với Việt Tân, không có gì đã thay đổi khác hơn những lời nói dối trước kia mà họ cố gắng để che đậy như một thực thể “phi bạo lực” thành “chinh nghia” để làm phong phú thêm cho chính họ. Mỗi năm Việt Tân làm lễ kỷ niệm người “cha” sáng lập của họ, Hoàng Cơ Minh, người mà họ chưa công khai để có thể tách rời ra khỏi Mặt Trận.

Việt Tân đang cố gắng hết sức viết lại lịch sử nhằm nỗ lực giữ lại trang mạng Mặt Trận trong tư thế như một thực thể khác nhau. Thật không may, Việt Tân không tự thể hiện như là những sự kiện đã được dàn dựng.

Đây là một đoạn video và âm thanh của Lý Thái Hùng, tổng bí thư đảng of Việt Tân thảo luận về khái niệm khác biệt giữa Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Việt Tân.

1:01 (Tường Thắng hỏi):

“Xin được hỏi ông là từ lúc mà đảng Việt Tân, nghĩa là Mặt Trận của cố đề đốc Hoàng Cơ Minh đổi tên qua Việt Tân, thì đảng Việt Tân đã làm được gì?

1:11 (Lý Thái Hùng trả lời): “Dạ vâng, cám ơn anh Tường Thắng và xin kính chào quý vị.

Thưa anh, khi mà Mặt Trận thành lập năm 1980, sau đó buổi lễ công bố Cương Lĩnh Chính Trị và tháng 3 năm 82, thì từ đó những sinh hoạt của Mặt Trận được coi như là một tổ chức và phát động ở trong và ngoài nước. Nhưng cũng vào thời điểm đó, trong suy nghĩ làm sao xây dựng tiềm lực đấu tranh lâu dài thì tướng Hoàng Cơ Minh, cũng như một số chiến hữu tiên phong cũng đã lập ra một đảng tên là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng và hoạt động bí mật trong Mặt Trận, tức là đảng Việt Tân cũng được thành lập song song cùng với hoạt động với Mặt Trận từ năm 82, và suốt trong cái quá trình gần non hai thập niên, Mặt Trận tiến hành công tác đấu tranh, thì đến năm hai ngàn lẽ tư (2004), lúc đó vì nhu cầu hoạt động của tổ chức, cũng như nhu cầu vì tình hình thay đổi, cho nên đảng Việt Tân đã chính thức công khai hoạt động và coi như Mặt Trận chìm vào trong bóng tối. Như vậy, đã có một sự chuyển đổi. Nhưng trên thực tế, Mặt Trận và đảng Việt Tân cũng ra đời trong cái bối cảnh của thập niêm 80, thưa anh.”

 

vt-video

Lá cờ Việt Tân có thể được nhìn thấy một cách sinh độnghttps://www.youtube.com/watch?v=6gKAleCnjo8

Việt Tân là một mạng lưới các thành viên luôn luôn tuyên bố mục đích của họ là thiết lập nền dân chủ và canh tân Việt Nam thông qua các biện pháp hòa bình và chính trị. Nhưng với video dưới đây và các trích dẫn từ những nhà lãnh đạo cũ của Việt Tân cũng như các kháng chiến quân còn sống sót, bạn sẽ thấy điều ngược lại, bản chất đích thực của một nhóm khủng bố.

Các kháng chiến vũ trang đã bị bắt buộc phải tuyên thệ trung thành với Việt Tân. Lá cờ Việt Tân có thể được nhìn thấy một cách sinh động trong một cuộc biểu tình và một bài phát biểu kích động bạo lực do Hoàng Cơ Minh, lãnh tụ tối cao và là chủ tịch của Việt Tân và Mặt Trận, mâu thuẫn với chính sách “bất bạo động”  của chủ trương của Việt Tân.

“Sau khi chiến dịch Đông Tiến I tiến hành, toàn bộ khu chiến còn lại 3 Quyết Đoàn vũ trang và bộ phận Đài Phát Thanh Kháng Chiến. Lúc này, lãnh đạo MT thực hiện chủ trương đảng hóa MT, hầu như công khai.

Chủ trương này đồng nghĩa với việc mở đợt tuyên truyền, giới thiệu, kết nạp hàng loạt kháng chiến quân vào Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng hay còn gọi tắt là Đảng Việt Tân. Xuyên qua việc thực hiện chủ trương “đảng hóa” MT vào quá giữa năm 1985, gần toàn bộ các kháng chiến quân ưu tú được kết nạp đảng.”

   Hồi Ký Hành Trình Người Đi Cứu Nước

   Phạm Hoàng Tùng

“Đối với tôi, Mặt Trận là Việt Tân và Việt Tân là Mặt Trận.  Mỗi người kháng chiến quân đều phải tuyên thệ trước Đảng Việt Tân trước khi xâm nhập. Mọi việc dưới sự chỉ đạo của Việt Tân.”.

            Kháng chiến quân chiến khu 81

 

“Đông Tiến I và Đông Tiến II: Mọi người đều tuyên thệ ĐẢNG Việt Tân trước khi xâm nhập.”

                      Phạm Văn Thành, đoàn viên thoát ly của Mặt Trận

 

Posted in Linh Tinh, Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 2 Comments

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ VẤN ĐỀ TRUYỀN THÔNG – BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, Calfifornia, Ngày 14 tháng 5 năm 2017

Cháu Nguyễn Thanh Tú vô cùng thương mến,

DVA

Nhà Báo Đặng Văn Âu thăm mộ cố ký giả Đạm Phong.

Khi được tin ký giả AC Thompson sắp ra mắt cuốn phim “Terror In Little Saigon”, để lật lại hồ sơ những người làm báo bị bọn khủng bố giết chết, chú rất vui mừng. Bởi vì chú đã từng bị người của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (viết tắt: MT) gọi điện thoại hăm dọa khi chú đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đào Vũ Anh Hùng nêu lên những nghi vấn về những sự mờ ám, dối trá của MT. Nhà văn KQ Đào Vũ Anh Hùng tên thật là Đào Bá Hùng, trước khi gia nhập KQ, anh đã từng viết báo, nên anh quen biết rất nhiều người tên tuổi trong ngành truyền thông ở Việt Nam trước năm 1975, như Đỗ Ngọc Yến, Lê Thiệp, Trương Trọng Trác, Ngô Vương Toại vân… vân… Thế nhưng, không một tờ báo nào dám đăng vì trông gương của ký giả Đạm Phong bị giết, nên sợ Mặt Trận.

Chú được anh em trong Hội Không Quân ở Houston giao trách nhiệm làm Chủ Nhiệm tờ báo Lý Tưởng. Khi ông Nguyễn Cao Kỳ lên làm Tư lệnh KQ thì ông ra lệnh cho Khối Chiến tranh Chính trị phải thực hiện một tờ báo làm tiếng nói của Quân chủng và ông đặt tên tờ báo là LÝ TƯỞNG.

Sau khi mất nước, Cựu Trung tướng Tư lệnh KQ Trần văn Minh ở San José, California cùng với một số anh em KQ tục bản tờ báo Lý Tưởng để làm nhịp cầu cho những cánh chim lưu lạc khắp thế giới có nơi tâm tình. Tới năm 1985, chú thực hiện tờ Lý Tưởng ở Houston, ba tháng xuất bản một lần. Chú phụ trách phần bài vở, lay-out, đưa báo đi in. Vấn đề tài chánh và phát hành là do Hội KQ đảm nhiệm. Số đầu tiên, vì chưa mời được những cây bút cũ, nên chú dường như “độc diễn” với nhiều bút hiệu khác nhau, viết nhiều tiết mục. Chú lấy tựa đề mẩu truyện ngắn của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” làm tôn chỉ và nguyện mãi mãi trung thành với tôn chỉ đó.

Chú họp Ban Biên tập và trình bày với anh em như sau: “Mặc dầu các báo không dám đăng bài viết của anh Hùng vì sợ Mặt Trận, nhưng tôi đề nghị chúng ta nên đăng, bởi vì chúng ta đã nêu lên tiêu chí “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” thì không lý do gì chúng ta bỏ rơi anh Hùng. Hơn nữa, chúng ta đều là quân nhân tác chiến, từng vào sinh ra tử, chẳng lẽ lại sợ Mặt Trận làm Kháng Chiến bịp? Tôi sẽ viết lời tòa soạn và chịu trách nhiệm”. Anh em có vẻ ngần ngại, nhưng nghe chú nói đến mấy chữ quân nhân tác chiến thì đành chấp nhận, kẻo mang tiếng hèn.

Chú đã hành xử đúng nguyên tắc truyền thông có đạo đức “Vô tư, Công Bằng va Chính xác” (Fair, Balance and Accuracy), nghĩa là khi đăng tiếng nói của một phía thì phải dành cho phía bị chỉ trích được quyền đáp lại. Chú viết lời tòa soạn như sau:

Dưới đây là thư tâm tình với lời lẽ trang trọng, khẳng khái và thống thiết của người Không Quân gửi cho người Không Quân. Trước đây, “Đôi Bạn” đã từng cùng chung Phi đoàn và sau này, một thời là đồng chí trong cùng một tổ chức đấu tranh. “KHÔNG BỎ ANH EM, KHÔNG BỎ BẠN BÈ là phương châm muôn đời của người Không Quân mà anh Đào Vũ Anh Hùng đã chọn làm tựa đề cho một truyện ngắn của mình. Trong lá thư này, tâm tư tác giả cũng nằm trong phương châm ấy.

Thiết tưởng người Không Quân có quyền bày tỏ tâm tình của mình với anh em trên Giai Phẩm Lý Tưởng, nhất là trong những vấn đề liên quan đến Chính Nghĩa đấu tranh của Người Việt Quốc Gia. Tòa soạn quyết định đăng tải bức thư này và dành quyền trả lời cho anh Nguyễn Kim Huờn, một người anh em của chúng ta. (Ghi chú: Tác giả gửi thư này cho Lý Tưởng ngày 11 tháng 1 năm 1988).

Tiếc thay! Ông Nguyễn Kim Huờn không đủ khả năng viết thư trả lời, lại dùng thủ đoạn của lũ côn đồ, ra lệnh cho đàn em núp trong bóng tối gọi điện thoại dọa bắn dọa giết. Chú đã một mình chống cự, tự bỏ tiền túi xuất bản một tờ báo lấy tên THẦN PHONG để tường trình mọi sự việc với độc giả.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Đối với chú, ba cháu ký giả Đạm Phong là một người anh hùng hơn cả người chiến sĩ ôm súng ra trận. Bởi vì người chiến sĩ ra trận còn có đồng đội bên phải bên trái, phía trước phía sau. Ba cháu là  người chiến sĩ cô đơn (lone ranger). Mặc dầu bị Mặt Trận mua chuộc bằng tiền, rồi bị đe dọa mạng sống, nhưng ba cháu đã khước từ và cương quyết giữ vững ý chí của một người làm truyền thông có lương tâm. Ở tuổi 20, đọc bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của thì sĩ Phùng Quán, chú đã tự hứa với lòng mình sẽ noi gương ông. Đó là thời điểm chú quyết định gia nhập đảng Đại Việt để chống lại Việt Cộng.

Ngày chú tuyên thệ vào đảng, sau khi xong phần nghi thức, anh ủy viên kỷ luật của chi bộ đưa cao cây súng Colt và nói: “Kể từ giờ phút này, đồng chí Bằng Phong là người của đảng, phải có bổn phận trung thành với đảng, tuyệt đối giữ bí mật và kỷ luật đảng”. Chú nhìn thẳng vào mặt anh ủy viên và đáp: “Tôi xin cam kết trung thành với đảng. Nhưng một ngày nào đó, đảng đi ngược lại quyền lợi của Tổ Quốc thì tôi sẽ là người chống lại đảng”. Nói như thế, nghĩa là chú coi Tổ Quốc là đối tượng phục vụ, chứ không phải đảng, giống như Việt Công nhật tụng cái câu “Còn Đảng Còn Mình”.

Khi chú còn là một sĩ quan cấp nhỏ, tham dự cuộc hành quân cầu không vận mang tên chiến dịch “Kỳ  Duyên Mai” (tên của Tướng Nguyễn Cao Kỳ, con gái và vợ ghép lại), chú đã đứng lên phản đối ông Không Đoàn trưởng đặt tên chiến dịch không đúng. “Tại sao không đặt tên chiến dịch là một trong những vị anh hùng như Trần Hưng Đạo, Quang Trung?”. Ông Không Đoàn trưởng giận lắm, nhưng tên chiến dịch không thể đổi, vì đã quyết định. Hôm sau, chú nhận lệnh lên trình diện Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, Tư lệnh Không Quân. Dọc đường đi đến Văn phòng Tư Lệnh, chú nghĩ cùng lắm thì bị đẩy sang Bộ binh. Và tự trấn an: “Nơi nào mình cũng tác chiến, chứ sợ quái gì?!”.

Người sĩ quan tùy viên đưa chú vào phòng Tư Lệnh. Chú đứng nghiêm chào, xưng tên và số quân. Tướng Kỳ ngước lên hỏi: “Có chuyện gì lộn xộn dưới Phi đoàn vậy?” Chú đáp: “Thưa Tư lệnh, tôi nhận thấy ông Không Đoàn trưởng đặt tên chiến dịch “Kỳ Duyên Mai” là không đúng, vì làm như thế là chúng ta tạo cơ hội cho bọn cộng sản Miền Bắc phản tuyên truyền. Bọn lính Miền Bắc hãnh diện làm “Lính Cụ Hồ”, nhưng người lính Miền Nam phải tự hào mình là lính phụng sự Tổ Quốc, đúng với tôn chỉ “Tổ Quốc – Danh Dự  –Trách Nhiệm” mà Quân Đội đã dạy ở Quân trường”. Tướng Kỳ gật gù, cười nửa miệng: “Khá lắm! Thôi về đơn vị mà bay cho đàng hoàng đi! Đừng lý sự nữa mà có ngày bị nhúp bây giờ!”. (Nhúp tức là nhốt tù, chữ mà ông Kỳ thường dùng, nhưng chưa nhốt ai bao giờ).

Chú nghĩ mình may mắn là người lính VNCH. Nếu chú là “Bộ Đội Cụ Hồ” mà dám cả gan phản đối thượng cấp như thế thì chắc chắn sẽ bị xử bắn! Hoặc nếu gặp cấp chỉ huy khác, thì số phận của chú chắc chắn sẽ giống như ông sĩ quan Quân Cảnh đã chận bắt đoàn xe “Còi Hụ Long An”.

Chú kể cho Tú nghe hai mẩu chuyện đó để Tú hiểu rằng tuy chú không có bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ như bao ông trí thức khác, nhưng chú rất có ý thức về ý nghĩa của cuộc chiến đấu giữa Quốc Gia và Cộng Sản. Súng ống, bom đạn chỉ là phương tiện; chính nghĩa mới là vũ khi tối quan trọng để cho người chiến sĩ chịu hy sinh. Khi mình tự đánh mất chính nghĩa thì chắc chắn mình nắm phần thất bại.

Sự bịp bợm của Kháng Chiến HCM được bọn truyền thông ươn hèn đồng lõa, đã làm cho cuộc chiến đấu cho Tự Do Dân Chủ của người Việt Nam ở hải ngoại trở nên mất chính nghĩa. Điều cơ bản đó bất cứ người hoạt động chính trị hay đấu tranh nhân quyền nào cũng phải biết: CHÍNH NGHĨA!

Khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” ra đời, quan sát phản ứng của dư đảng Kháng Chiến (Việt Tân), phản ứng bồi bếp của một vài tờ báo, chú càng cảm thấy khinh bỉ họ hơn. Trước đây chú nghĩ nhà báo sợ khủng bố, nên cảm thông. Nhưng nay thời côn đồ trấn lột của Kháng Chiến qua rồi mà im lặng trước sự phi nghĩa, là bản chất ươn hèn và bất nhân đã nằm sẵn trong máu.

À chú quên nói một điều. Kháng Chiến là danh từ hết sức thiêng liêng của thanh niên nam nữ yêu nước chống ngoại xâm. Nhưng bọn Việt Cộng đã làm cho nó trở nên Khiến Chán. Ngày nay hai chữ Kháng Chiến trở thành một điều gì đó đáng khinh bỉ, đáng phỉ nhổ nhằm ám chỉ anh em dòng họ Hoàng Cơ tổ chức Đại Hội Chính Nghĩa để làm tiền phi pháp. Cũng làm Kháng Chiến, nhưng ông Trần văn Bá xứng đáng tôn thờ, kính trọng. Còn Hoàng Cơ Minh đích thực là tên tội đồ chẳng khác gì Hồ Chí Minh. Bồi bút Giao Chỉ Vũ văn Lộc dùng câu hát của nhạc sĩ Nguyễn văn Đông “Trách chi người mang thân giúp nước” là một sự bợ đỡ hèn hạ mà người linh VNCH không nên có.

Ông Hoàng Cơ Minh lên đường Đông Tiến là tự chọn cho mình cái chết, bởi vì sợ phải trả lời với pháp luật về cái chết của ba cháu, là do sự thúc đẩy của Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu của Tổng Bí thư Việt Cộng Nguyễn văn Linh – và do máu tham của Hoàng Cơ Định muốn anh mình chết để thừa hưởng món tiền bất nhân bất nghĩa. Hoàng Cơ Minh giống như tên cướp cùng đường, bị cảnh sát “dzí” hết cách thoát thân thì tự sát thôi, chứ anh hùng quái gì? Việt Tân làm lễ truy điệu HCM hằng năm là để tự cho tổ chức của mình có chính nghĩa, chứ chẳng thương tiếc gì HCM. Điều thật bất hạnh là những tên “tai to mặt lớn” trong Cộng Đồng đến thành kính thắp hương, lâm râm khấn vái trước bàn thờ Hoàng Cơ Minh (HCM) chẳng khác gì những thằng “mặt dơi tai chuột” Việt Cộng vái lạy Hồ Chí Minh (HCM)! Việt Cộng là bọn người không có nhân cách. Chẳng lẽ lãnh tụ Chống Cộng ở Bolsa cũng là một phường mất nhân cách, lên khung cổ cồn cà vạt, để thành kính vái lạy một tội nhân đã ném hai chữ CHÍNH NGHĨA xuống bùn đen?

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Trong buổi họp báo của cháu tại San José vào ngày 29 tháng 4 vừa qua, chú đã công khai đứng ra cám ơn nhà báo AC Thompson và cháu. Anh AC Thompson là nhà truyền thông người Mỹ chính gốc còn quan tâm đến cái chết oan khuất của những nhà báo người Mỹ gốc Việt. Trong khi có vài nhà báo “Mỹ Giấy” gốc Việt mất nhân cách thì viết bài bênh vực Việt Tân. Ban đầu Việt Tân vu cho AC Thompson do Việt Cộng đứng đàng sau giật dây. Bây giờ có hạng người cũng bất lương không kém, bảo rằng AC Thompson làm cuốn phim “Terror In Little Saigon” là mong đoạt giải thưởng! Thế thì những nhà hoạt động trong các tổ chức “Thầy Thuốc Không Biên Giới” hay trong “Nhà Báo Không Biên Giới” đều là những nhà hoạt động vì lợi, vì danh cả sao? Tiện đây, chú xin cảm ơn nhà báo Tôn Nữ Hoàng Hoa, nhà báo Hoàng Lan Chi đã “can đảm” bênh vực cháu. Chú dùng chữ “can đảm” bởi vì họ không sợ bọn “dư luận viên” của Việt Tân bôi nhọ thanh danh. Đồng thời, chú cũng xin cám ơn nhà báo gốc Việt như quý ông Hữu Nguyên, Kiêm Ái, Trương Minh Hòa, Lão Móc … đã đứng về phía công lý.

Trước đây, chú biết Mặt Trận có K-9, nhưng không thể quả quyết Mặt Trận nhúng tay vào tội ác. Bởi vì mình viết mà không có chứng cớ thì rất dễ bị kiện. Nhưng nay nhờ anh AC Thompson làm phim “Terror In Little Saigon” thì sự nghi ngờ ấy đã thành hiện thức. Bởi vì Nguyễn Xuân Nghĩa đã thú nhận với AC Thompson rằng Mặt Trận có họp bàn thanh toán nhà báo Đỗ Ngọc Yến, nhưng được Nguyễn Xuân Nghĩa tha mạng. Nguyễn Xuân Nghĩa dọa sẽ kiện anh AC Thompson về tội vu khống, nhưng tới nay chẳng thấy kiện cáo gì cả.

Riêng cháu, chú cảm phục vì cháu vừa là người con chí hiếu, vừa là người có công lớn đối với Cộng Đồng và các đảng chính trị Chống Cộng. Lẽ ra Cộng Đồng và các đảng Chống Cộng phải hợp lực nhau để tìm cho ra thủ phạm ở trong cái băng đảng nhân danh “Giải Phóng”, lại tiêu diệt tiếng nói chính đáng của nhà báo yêu chuộng chính nghĩa. Chú ngưỡng mộ cháu, vì tim ra thủ phạm chưa đủ, mà cần phải diệt cái bọn đầu nậu buôn bán Kháng Chiến. Nhờ Tú mà chú biết ông Trúc Hồ tổ chức gây quỹ cho nhạc sĩ Việt Khang kiếm được rất nhiều tiền, nhưng chỉ gửi cho Việt Khang 250 đô-la!

“Nhân dân nào, Chính quyền đó!”, nay ta có thể nói “Tị Nạn nào, Cộng Đồng nấy” cũng chẳng sai. Kháng Chiến Bịp hay Việt Tân Ma tồn tại ở hải ngoại tới ngày nay là vì có những phần tử tồi bại toa rập vì tư lợi hoặc vì hư danh. Cộng Đồng chống Cộng, đảng chính trị chống Cộng chỉ to mồm lên án sự tàn bạo, lưu manh, mờ ám của cộng sản trong nước mà thờ ơ, khoanh tay đối với việc “đóng cọc” những cái vòi con bạch tuộc của cháu, đều là Chống Cộng cho có hình thức, dỏm. Vì chuộng hình thức, vì dỏm nên “bốn ngàn tuổi mà không chịu lớn. Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm” là vậy!

Nhờ sự tìm tòi, điều tra của cháu mà người ta mới biết những bộ mặt như Trịnh Hội, Trúc Hồ, Nam Lộc, Hồng Thuận, Hà Giang …  cấu kết với Hoàng Cơ Định, Hoàng Tứ Duy, Đỗ Hoàng Điềm đi lừa chính phủ Hoa Kỳ. Cộng Đồng Chống Cộng VN “hiền” nên Việt Tân giỡn mặt được. Nay cháu khám phá ra Việt Tân qua mặt cơ quan thuế vụ Hoa Kỳ, thì Việt Tân khó lòng chạy tội?

Nhà báo Nguyễn Đạm Phong bị quân khủng bố hạ sát. Nhưng ông may mắn có người con báo hiếu cho cha thật đáng làm cho mọi người có trái tim nhân ái xúc động. Cháu vượt xa hơn thế, cháu Tú à. Cháu còn nối chí cha để trừ gian diệt bạo cho Cộng Đồng. Bấy lâu nay chú tự cảm thấy thẹn, xấu hổ vì sự bất lực của mình. Nay chú mới có chút tự hào vì còn có những thanh niên như cháu. Chú mong ước các bạn trẻ đừng noi theo cái thói vô cảm, thờ ơ của lớp người chạy theo hư danh, tư lợi.

Nhà báo Lê Triết – một đồng chí đảng viên Đại Việt Cách Mạng – tuy không có người con như Nguyễn Thanh Tú đi tìm công lý cho cha, nhưng Lê Triết còn có đồng chí Đại Việt đang hoạt động, thì sao nỡ để cho cái chết của đồng chí Lê Triết đành đi vào quên lãng? Thờ ơ với cái chết của người đồng chí của mình, mà hô hào giải phóng Việt Nam khỏi bàn tay Việt Cộng, thì lấy ai tin tưởng mình?

Vì nghĩ như thế, nên chú đã lấy tư cách một cựu đảng viên Đại Việt Cách Mạng viết cái email gửi tới các nhà lãnh đạo trong đảng Đại Việt Cách Mạng như Đại sứ Bùi Diễm, Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, Dân biểu Nguyễn Lý Tưởng, Dân biểu Nguyễn Đức Cung, Lê Đình Cai… để yêu cầu quý vị đó lên tiếng vì cái chết của vợ chồng nhà báo Lê Triết là do những viết bài viết lột mặt nạ Mặt Trận. Bởi vì chú muốn giúp họ phải thể hiện tình đồng chí giống như tình người lính không bỏ rơi đồng đội.

Truyền thông là một vũ khí vô cùng lợi hại. Nếu bọn làm truyền thông bất lương, chúng có thể giết chết một người lương thiện hoặc giết chết một quốc gia. Đó là trường hợp Việt Nam Cộng Hòa đã bị bức tử. Tổng thống Ngô Đình Diệm không hề chủ trương đàn áp Phật Giáo, nhưng bọn Việt Cộng đội lốt nhà sư tranh đấu vu cho ông cái tội kỳ thị tôn giáo, mang Ngài Quảng Đức đi đốt mà bảo là tự thiêu! Chú đã viết thư yêu cầu ông Trần Quang Thuận hãy nói rõ Sự Thật về cái chết của Ngài Quảng Đức, nhưng ông Thuận không có tinh thần “VÔ ÚY” của Phật dạy, nên đã ngậm tăm rất hèn!

Ngày 28 tháng 8 năm 1988, trong cuộc họp thống nhất Đại Việt tổ chức tại nhà Trung tá Nguyễn Quang Vĩnh (người bạn phi công cùng khóa với chú) ở San Francisco, chú đã dám thẳng thắn nói rằng các đồng chí niên trưởng chia rẽ nhau vì không thực sự yêu nước và không có cái dũng để thi hành kỷ luật đảng. Sau khi Tổng thống Diệm bị lật đổ, hai đồng chí Hà Thúc Ký và Nguyễn Tôn Hoàn đứng ra nhận lời tuyên thệ của ông Nguyễn văn Thiệu gia nhập Đại Việt. Nhưng qua năm 1967, sau khi trở thành Tổng thống, ông Thiệu lập ra đảng Dân Chủ, tức là phản đảng, mà các đồng chí không có phản ứng, lại còn hưởng quyền lợi từ tay ông Thiệu. Tại sao các đồng chí đều Chống Cộng, lai chia ra hai đảng Đại Việt Cách Mạng và Tân Đại Việt? Tại sao đa số đảng viên Đại Việt Cách Mạng là người Miền Trung; đa số đảng viên Tân Đại Việt đều là người Miền Nam để lớp trẻ chúng tôi như anh Vĩnh, chủ nhà, mang tiếng là người của anh Huy và tôi mang tiếng là người của anh Ký. Tại sao các đồng chí đều biết anh em ông Hoàng Cơ Minh làm kháng chiến bịp bợm là giết chết Chính Nghĩa Quốc Gia, mà các đồng chí im lặng? Không khí buổi họp trở nên rất căng thẳng.

Cụ Cung Đình Quỳ, lúc bấy giờ đã 92 tuổi, đề nghị tạm ngưng họp để ăn trưa. Người anh thúc bá của chú bác sĩ Đặng văn Sung gọi chú ra một góc, khiển trách: “Chú Âu vẫn mang thói nhà binh, nóng nảy. Chú nói như hồi nãy là làm mất lòng anh Ký, anh Huy lắm đấy!” Chú lễ phép đáp: “Thưa anh, đến nay là năm 1988 mà Đại Việt mới có cuộc họp thống nhất Đảng là đã quá muộn. Chúng ta họp nhau để mổ sẻ vấn đề. Mà mổ xẻ, ắt phải đau đớn thôi! Em thừa sức để nói những lời xưng tụng để làm đẹp lòng các anh. Nhưng thử hỏi, chúng ta không nhìn vào SỰ THẬT thì làm sao có thể chiến thắng cộng sản?”. Đại sứ Bùi Diễm, Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, anh Lê Tấn Trạng, anh Nguyễn văn Ánh là những người hiện diện trong buổi họp vẫn còn sống.

Giữa năm 2016, nghe tin Tiến sĩ Nguyễn văn Canh đang tá túc tại nhà Tiến sĩ Trần Huy Bích trong khu Mobil Home chú đang ở để dự buổi họp mặt thường niên của “Trí Thức”, chú ghé lại thăm. Chú còn lặp lại với Tiến sĩ Nguyễn văn Canh những gì chú đã nói trong Hội nghị Thống nhất Đại Việt vào năm 1988. Chú yêu cầu Tiến sĩ Canh vận động giới trí thức (xứng danh trí thức) ủng hộ cháu con của nạn nhân oan khuất và loại đảng Việt Tân ra khỏi Cộng Đồng Chống Cộng. Chỉ có người tị nạn không quan tâm tới chính trị mới không nghi ngờ Việt Tân là công cụ của Việt Cộng! Bởi vì nơi nào có hoạt động của Việt Tân thì nơi đó đều có sự chia rẽ. Mục đích của Việt Cộng là chia rẽ Cộng Đồng.

Việt Tân nguy hại cho Cộng Đồng hơn Việt Cộng. Bởi vì Việt Cộng không thể đứng ra làm Đại Nhạc hội “Cám Ơn Anh” để gây quỹ lấy tiền bỏ túi. Việt Cộng không thể hô hào “Triệu Con Tim Triệu Tấm Lòng” để mê hoặc giới trẻ Việt Nam tị nạn. Tổng Giám đốc SBTN khẳng định “Chúng ta đòi lật đổ Chính Quyền Cộng Sản là sai” mà lãnh tụ các đảng Chống Cộng, lãnh tụ Cộng Đồng Chống Cộng đều im tiếng nên họ không thể hô hào đồng bào đừng du lịch Việt Nam, đừng gửi tiền cho Việt Cộng để quần chúng hưởng ứng, bởi vì ho không có uy tín. Họ chống Cộng dỏm!

Nhà văn Huy Phương viết bài đề nghị một phương pháp muốn Chống Cộng có hiệu quả thì phải dùng một vũ khí rất lợi hại: Đó là TẨY CHAY VIỆT CỘNG! Bài viết của nhà văn Huy Phương được phổ biến rộng rãi trên cộng đồng mạng, chứng tỏ mọi người biểu đồng tình. Vấn đề là nhà văn, nhà giáo Huy Phương có còn cộng tác với Đài SBTN của ông Trúc Hồ hay không, để đồng bào noi gương?

Tiến sĩ Y khoa Trần văn Tích ở Đức, viết email cho chú: “Đồng ý xưa kia Kháng Chiến HCM có phạm vào tội ác, nhưng bây giờ đảng Việt Tân đã tốt lắm rồi. Nhờ có Việt Tân, mỗi khi Cộng Đồng tổ chức biểu tình chống Cộng thì được họ cho mượn đại kỳ (cờ lớn) và hệ thống âm thanh. Đêm về lạnh lẽo, mọi người được cán bộ Việt Tân cho thường thức bát cháo nóng lót lòng.

Một người bạn của chú, bị tù trong trại Tập Trung cộng sản, ca ngợi những bài hát Chống Cộng của Trúc Hồ, khen Nguyễn Xuân Nghĩa thông thái, chú nhắc lại hai mẩu chuyện này cho bạn chú nhớ: Phạm Ngọc Thảo là người Công Giáo, con nhà giàu ở Miền Nam (một bằng chứng khó theo cộng sản) thường đến xưng tội với Đức Cha Ngô Đình Thục, được Cha Thục tiến cử với Tổng thống Ngô Đình Diệm, được bổ nhiệm làm Tỉnh trưởng tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre, quê hương bà Nguyễn thị Định). Phạm Ngọc Thảo giết rất nhiều du kích Việt Cộng, rất được Tổng thống Diệm tín cẩn. Cuối cùng, Phạm Ngọc Thảo lộ nguyên hình là một cán bộ cao cấp của Việt Cộng. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu từng vỗ vai nhà báo Phạm Xuân Ẩn khen ngợi: “Nếu Miền Nam có chừng 10 ký giả như Phạm Xuân Ẩn thì thành trì Chống Cộng của Miền Nam sẽ vững như đồng.”  Cuối cùng người ta mới biết Phạm Xuân Ẩn là một viên Tướng Việt Cộng nằm vùng.

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cháu Mười Cúc Nguyễn văn Linh Tổng Bí thư Việt Cộng ở lại Việt Nam, làm việc với chế độ mới, sau 5 năm được chế độ mới sắp xếp cho ra ngoại quốc, gia nhập Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh giữ trọng trách Kế Hoạch, rồi Tuyên Huấn. Chú ngờ rằng Nguyễn Xuân Nghĩa rời Việt Nam không phải để đi tìm tự do, mà phải có sứ mạng để thực hiện kế hoạch của Việt Cộng. Bởi vì không nhà Kế Hoạch nào đẩy lãnh tụ đi về Khu Chiến một cách công khai cả. Và ngờ rằng Hoàng Cơ Định toa rập với Nghĩa để làm ông Trùm Mafia nhằm thu tiền bạc cho con, cho cháu.

Chú cũng ngờ Nguyễn Xuân Nghĩa là người thành lập đảng Việt Tân, bởi vì những thứ như Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm, Hoàng Tứ Duy không đủ khả năng viết “Đảng Quy – Đảng Chế” cho bộ máy điều khiển đảng Việt Tân giống như mô thức và từ ngữ y hệt Việt Cộng. Và khi hoàn thành công tác xây dựng đảng, Nguyễn Xuân Nghĩa nhảy sang lãnh vực Truyền Thông cũng không phải tình cờ.

Trúc Hồ là tay mơ, mới sang Hoa Kỳ “tị nạn”, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, nhà văn Phan Nhật Nam coi Trúc Hồ như thằng con nít, không thể nào làm Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Quốc Tế SBTN, ắt phải có kẻ đứng đàng sau. SBTN thoải mái làm phóng sự từ Bắc chí Nam tại Việt Nam.

Người “ngây thơ, hồn nhiên” cười chê chú nhìn đâu cũng thấy Việt Cộng. Không phải vậy đâu, cháu Tú à. Chú vẫn thường nói: “Việt Cộng rất ngu, rất tồi bại trong vấn đề làm cho dân giàu nước mạnh, đưa Đất Nước đến trình độ văn minh. Nhưng chúng nó là chuyên viên thượng thặng trong vấn đề phá hoại Đất Nước. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, luật sư Trịnh Đình Thảo không phải là Việt Cộng mà chúng nó đã biến những người đó làm việc cho cộng sản bằng kỹ thuật Blackmail. Chỉ khi nào thân bại danh liệt thì mới trối trăng với vợ con giống như nhà báo Phạm Ngọc Thảo viết di chúc “Đừng chôn tôi bên cạnh mộ của những thằng cộng sản”.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Chú chẳng phải là một cựu quân nhân mà thôi; chú còn là một chiến sĩ. Một chiến sĩ nguyện suốt đời phụng sự lý tưởng “Dân Tộc Sinh Tồn”, chiến đấu vì hạnh phúc của đồng bào và vì quyền lợi Tổ Quốc. Chú còn là một đệ tử trung thành của Đức Thích Ca. Ngài dạy rằng: “Đừng sợ bất cứ ai và đừng làm cho bất cứ ai sợ mình”. Nhưng chú chỉ đồng ý với Ngài một nửa. Trong buổi ra mắt sách “Hành Trình Đức Tin”, của nhà giáo Nguyễn Đức Tuyên, chú được mời lên phát biểu cảm tưởng. Chú nói: “Người nào chống cộng sản vô thần thì phải có Đức Tin Tôn Giáo để Biết Sợ và Không Biết Sợ. Sợ để không làm Điều Ác hoặc toa rập với Tội ác. Đó là sợ bị Giáo Chủ của mình trừng phạt. Không Sợ vì nếu bị kẻ thù giết thì chúng chỉ giết được xác thân; chứ không thể giết linh hồn. Mà nếu chết, thì được về với Chúa, với Phật, chứ việc gì phải Sợ? Cho nên danh tướng Trần Bình Trọng, Thầy Chu văn An, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã trở nên bất tử. Tuy là tín đồ Phật Giáo, nhưng tôi tin lời dạy của Chúa Jesus: SỰ THẬT GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI”.

Những lời nói quả quyết của chú đã được cử tọa đứng lên vỗ tay nhiều lần. Cựu Nghị sĩ Lê Châu Lộc từ phía khán giả đến đón chú từ bục giảng bước xuống, dẫn chú ra hành lang bên cạnh, yêu cầu chú làm diễn giả trong dịp lễ tưởng niệm Tổng thống Ngô Đình Diệm vào năm tới. Tiếc thay! Nghị sĩ Lê Châu Lộc qua đời sau đó, nên chú không được dịp trình bày suy nghĩ của mình. Nếu chú được nói, chú sẽ lặp lại lời của Tổng Thống Ngô Đình Diệm: “Ta tiến, các ngươi hãy tiến theo ta. Ta lùi, các ngươi hãy giết ta. Ta chết, các ngươi hãy nối chí ta”.

Chú thờ Phật tại nhà, ít khi đi chùa. Vì ngày nay chùa không phải là nơi di dưỡng tâm hồn, là nơi mình có thể tìm thấy sự an lạc. Chú nghĩ rằng nếu ai là người có ĐỨC TIN mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ chống lại bọn lợi dụng Tôn Giáo làm tay sai cho Việt Cộng. Nếu ai có NIỀM TIN mạnh mẽ vào lý tưởng Quốc Gia thì phải mạnh mẽ chống lại bọn lừa đảo, bịp bợm làm hoen ố CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA. Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh cha đẻ đảng Việt Tân tổ chức mấy kỳ Đại Hội Chính Nghĩa, nhưng thực chất là lừa đảo, bịp bợm, mà lại dùng bạo lực để bịt miệng người công chính, là điều không thể chấp nhận được.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu khuyên chú nên viết ngắn, gọn, cô đọng để độc giả kiên nhẫn đọc. Chú không có văn tài như Cụ Sức Mấy Đinh Từ Thức chỉ cần viết “Kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ” là đủ miêu tả tình hình Chống Cộng ở hải ngoại. Đau thật! Xấu hổ quá!

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang khuyên chú không nên nặng lời chê bai các cụ “Lão Thành Cách Mạng” là hèn nhát, để kéo họ về phía mình. Chú trả lời rằng những cụ “Lão Thành Cách Mạng” đối với chú là các bậc tiền bối; chứ không phải là trẻ thơ để chú phải dùng lời ngon ngọt dỗ dành họ từ bỏ sự sùng bái Hồ Chí Minh là Cha Già Dân Tộc và chấm dứt sự tự hào công lao Đánh Pháp, Đuổi Mỹ.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A viết email cho chú nguyên văn như sau: “Anh em Dân Chủ ở bên này thường đem những bài viết của Bằng Phong ra thảo luận. Có đến 95 phần trăm đồng ý với những lý lẽ của anh. Chỉ có điều mà anh em không đồng ý, vì Bằng Phong kêu gọi bạo lực”. Chú trả lời: “Với bọn lãnh đạo cương quyết chủ trương thà mất Nước hơn mất Đảng, thì chúng ta không còn con đường nào khác, chỉ còn có cách lấy mạng đổi mạng mới thực hiện nổi cuộc cách mạng cứu nước thôi!”

Sở dĩ bài viết của chú thường dài, vì mỗi khi nêu lên một ý tưởng thì chú phải dẫn chứng sự kiện để độc gia nhìn nhận bài viết của mình có cơ sở (base). Cho nên, bài viết của chú nếu có lê thê, nhưng không đến nỗi là loại vứt đi. Bằng cớ chú khuyên giáo sư Nguyễn Huệ Chi chủ trang mạng Bauxitevnnên treo tấm hình nhà cách mạng Phan Chu Trinh để luôn luôn ghi nhớ nhiệm vụ của người trí thức: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, thay vì treo tấm hình Võ Nguyên Giáp, người đã nướng hàng triệu thanh niên nam nữ trong cuộc chiến tranh vô bổ. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã nghe lời chú, nên trang mạng Bauxitevn ngày nay đã treo tấm hình của chí sĩ Phan Chu Trinh. Một sự kiện khác là chú nhận được rất nhiều cú điện thoại, email thổ lộ của độc giả ái mộ (sic!) chú. Họ còn nói họ đọc đi đọc lại nhiều lần bài viết của chú hoặc còn “save” bài viết vào một “folder” riêng để làm tài liệu. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện viết: “Sự hiểu biết là mồ chôn cộng sản”.

Chú không phải là sử gia, nhưng do cơ duyên “Lạc Đường Vào Lịch Sử” (tác phẩm của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn) nên chú biết được một số sự kiện mà nhà viết sử không viết ra.

Nước Việt Nam ta đã bị bọn đầu nậu Việt Cộng bán cho Tàu Cộng mất rồi. Nòi giống ta cũng đang bị bọn Việt Cộng toa rập với Tầu Cộng âm mưu diệt chủng. Chỉ còn khoảng 3 triệu người Việt trên thế giới giống như “Endangered Species” (Sinh vật hiếm quý) mà không ai giúp bảo tồn, nên chính chúng ta phải tìm cách “Gây Giống” lại. Chú mong ước làm sao nòi giống Việt Nam mình ít ra phải có lòng tự trọng như dân tộc Nhật Bản để không phải bị đọc hàng chữ bằng tiếng Việt treo tại các cửa hiệu khắp nơi trên thế giới: “ĂN CẮP LÀ PHẠM TỘI TRỌNG”. Nên chú phải đem kinh nghiệm của mình về cộng sản để giúp các bạn trẻ tiếp nối công việc “Chống Cộng Cứu Nước” của mình.

Sở dĩ chú viết thư kêu gọi quý vị đồng chí Đại Việt Cách Mạng hãy đi tìm công lý cho cố đồng chí Lê Triết bị quân khủng bố giết chết do những bài báo hài tội Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, là vì chú muốn noi gương sự hiểu thảo của cháu đối với người cha. Không chỉ có người trẻ phải noi gương người già, bởi vì ngạn ngữ Pháp có câu: “L’enfant est le père de l’homme” (Trẻ con là cha của người lớn). Chú tuy đã già (gần 80 tuổi) nhưng chú không được phép gọi cháu Nguyễn Thanh Tú là HẬU DUỆ.

Chú hy vọng dần dần sẽ có nhiều người trong khối da số thầm lặng (silent majority) sẽ ủng hộ cháu, vì việc làm của cháu không phải chỉ là việc của người con hiếu thảo mà thôi; cháu còn làm việc trừ gian diệt bạo nữa. Chống Cộng là đạo lý sống ở đời, bởi vì chúng ta chống sự lừa đảo, sự lưu manh và tội ác. Chú là người viết độc lập, không còn ở trong đảng phái nào, không bị ai chỉ đạo. Chú chỉ làm theo lương tâm mách bảo: Không im lặng, không a dua với với bọn lừa đảo.

Thân ái,

Bằng Phong Đặng văn Âu

Posted in Tài Liệu về Phim Terror in Little Sài Gòn | 3 Comments

Góp ý với Ông Đỗ Thông Minh – Hữu Nguyên, Saigon Times

Kính thưa Quý vị,

Theo dõi video cuộc họp báo ngày 29 tháng 4, 2017 của ông Nguyễn Thanh Tú, ông Đỗ Thông Minh đã gửi email cho ông Nguyễn Xuân Nam (Cali Today), nhận xét: “Tôi chỉ có thể nói Nguyễn Thanh Tú đi tìm công lý mà phạm nhiều sai lầm, làm nhiều việc phi công lý. Tôi hỗ trợ ít nhiều mà thành nạn nhân tới 4 lần. Có ý kiến gì xin cho biết?” Sau đó, trả lời báo Cali Today, suốt nửa tiếng đồng hồ, ông Đỗ Thông Minh đã đưa ra những cáo buộc đầy võ đoán nhằm hậu thuẫn cho nhận xét của ông. (xin click vô đây nghe nguyên văn). Nghe bài phỏng vấn, tác giả Hoàng Ngọc An “thấy bất bình”, đã viết 2 bài, thẳng thắn chất vấn và phê phán những nhận xét thiếu công bằng, thậm chí “lố bịch” của “học giả” Đỗ Thông Minh, người “ở vào bậc cha chú của ô Tú” (Xin click vô đây coi nguyên văn).

Phần quý trọng và ngưỡng mộ, sự thẳng thắn, can đảm và thông minh, của ông Nguyễn Thanh Tú, trên con đường ông đi tìm công lý cho thân phụ và làm sạch cộng đồng; phần nhận thấy, VC và MT/VT liên tục đánh phá ông Nguyễn Thanh Tú một cách nham hiểm và tinh vi; phần thất vọng trước việc ông Đỗ Thông Minh hành xử không xứng đáng với tuổi tác, uy tín và cương vị của ông, khi ông có những nhận xét sai lệch về ông Nguyễn Thanh Tú, chúng tôi mạnh dạn viết bài này, với ước vọng, được sự quan tâm, chia sẻ và phổ biến của Quý vị.

Trân trọng,

Hữu Nguyên

 

Góp ý với Ông Đỗ Thông Minh

Mấy chục năm qua, ông Đỗ Thông Minh là người nổi tiếng yêu nước, chống cộng, một học giả uyên thâm văn hoá, ngôn ngữ Việt, Nhật… Chỉ nguyên cái tên “Thông Minh”, cùng công lao sáng lập Tổ Chức Người Việt Tự Do tại Nhật năm ông mới 25 tuổi, “là người đầu tiên trong 3 người sáng lập Mặt Trận, chống CS quang phục quê hương” năm ông mới 30 tuổi, cũng đủ tạo ấn tượng và sự ngưỡng mộ cho bất cứ ai, dù chỉ mới nghe tên ông, hoặc gặp ông lần đầu.

Đặc biệt, ĐTM còn là người rất khôn ngoan, tài ba, biết tiến thoái một cách thức thời. Vì thế, trong lúc Tướng Hoàng Cơ Minh và hầu hết kháng chiến quân tin tưởng đi theo ĐTM, đều hy sinh hoặc phải sống trong lao tù CS hàng chục năm, riêng Đỗ Thông Minh, mặc dù là người đầu tiên phát động phong trào kháng chiến phục quốc, cho đến nay, sau 40 năm, ông vẫn sống ung dung hạnh phúc bên vợ con, trong hào quang và tiếng tăm của người “tìm đường cứu nước”.

Rất tiếc, một người thông minh, tài ba và khôn ngoan như thế, khi trả lời phỏng vấn đã khiến người nghe thất vọng, thấy ông không những không có sự chín chắn, bao dung, độ lượng của một người ở tuổi cha chú; ông còn thiếu hẳn sự khách quan, vô tư của một học giả, trước những lời tuyên bố phụng sự chân lý và cộng đồng, hết sức chân thành, cảm động và rõ ràng của ông Nguyễn Thanh Tú, người chỉ đáng tuổi con cháu của ĐTM.

NGUYỄN THANH TÚ PHỤNG SỰ CHÂN LÝ

Ngày 29/4/2017, ông Nguyễn Thanh Tú, con của cố ký giả Đạm Phong, họp báo tố cáo tội ác và chính sách “dùng người ngu làm giầu cho người khôn” của đảng Việt Tân và Đỗ Thông Minh.

Trong cuộc họp báo ngày 29 tháng 4, 2017, sau khi trình bầy sự thật, 5 nhà báo Việt bị giết, “cả trăm hội đoàn, hội đồng liên tôn, truyền thông, tổ chức chính trị,… biết bao nhiêu mà nói, mà không một người lên tiếng. […] Đã như vậy, họ còn tìm đủ mọi cách sỉ vả [những người làm phim Terror in Little Saigon] tồi tệ”, ông Nguyễn Thanh Tú kể lại thật cảm động những thao thức của ông và lời Mẹ dặn, ở phút

18:00 Lúc cháu trở lại cộng đồng VN, cháu muốn bỏ đi liền. Quay lại, cháu thấy không phải là thất vọng, mà buồn… hay hổ thẹn thì đúng hơn. Nhưng mẹ cháu bảo, thôi Tú con, dù sao con cũng là cộng đồng, cộng đồng là con. Và bố con [chết] bỏ mẹ chỉ vì cộng đồng. Thành ra con phải quay lại với cộng đồng. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Ở phút 18, giây thứ 27, Nguyễn Thanh Tú cũng tha thiết và chân thành kêu gọi những người cầm bút hãy phụng sự SỰ THẬT để giải phóng cộng đồng VN khỏi sự dối trá:

18:27 Cháu kêu gọi những người cầm bút, vì tinh thần đồng nghiệp, vì sự thật, phải đòi hỏi SỰ THẬT. Vì SỰ THẬT sẽ giải phóng cộng đồng VN hải ngoại. Để rồi chúng ta có một tiếng nói mạnh. […] Những người con đất Việt có hiếu, trong nước và xứ người, hãy đứng với tôi, để cho băng đảng VT này biết, CHỮ HIẾU KHÔNG CÓ ĐỐI THỦ! (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Song song với CHỮ HIẾU và bổn phận đi tìm CÔNG LÝ CHO CHA, ông Nguyễn Thanh Tú còn hiểu rõ CHÍNH NGHĨA ông đang theo đuổi là CHÍNH NGHĨA CỦA CỘNG ĐỒNG VN VÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC ĐÃ BỊ MT/VT TỬ HÌNH CHỈ VÌ HỌ MUỐN NÓI LÊN SỰ THẬT. Ông nói ở phút 30 giây 59:

30:59 CHÍNH NGHĨA ngày nay không phải là của cá nhân tôi, mà tiếng CHÍNH NGHĨA tôi nói ở đây là của chung của cộng đồng Việt Nam, của những người đã tình nguyện đi theo ông Hoàng Cơ Minh, bị tử hình ở trong trại`Thái Lan. Tôi và AC phỏng vấn [nhân chứng và được họ cho biết] trong những người đó, có người chỉ vì ăn trộm một muỗng đường của ông Hoàng Cơ Minh thôi, [người đó] bị tử hình 18 viên đạn. Rồi những người biết SỰ THẬT, rời Thái Lan đi nhưng bị cảnh sát Thái Lan chặn [?] lại và bị MT/VT tử hình. Tại sao mấy người đó bỏ đi? Tại vì họ biết, đây là SỰ GIẢ DỐI, họ muốn rời đi để nói cho cộng đồng biết SỰ THẬT. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Nhắc lại những lời dặn dò, hết sức can đảm và cảm động, có giá trị như những lời TIÊN TRI của thân phụ, về MT/VT, về cộng đồng và truyền thông Việt ngữ hải ngoại, ông Nguyễn Thanh Tú nói ở phút 15, giây 46:

15:46 Bố tôi ngày xưa, biết là sẽ chết, nên đã chuẩn bị cho ngày hôm nay. Bố tôi có dặn tôi, con phải cẩn thận, làm việc với cái đầu, đừng làm với cái tim. 16:05 Con phải để cho VT sống với cộng đồng, cộng đồng sống với VT, để rồi đợi khi nào cộng đồng thấy rõ bộ mặt thật của VT, con hãy bước ra. 16:36 Bố tôi biết khi bố tôi nằm xuống, truyền thông VN sẽ bị Việt Tân hoá hết. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 1)

Ông Nguyễn Thanh Tú hiểu rõ, đi tìm CÔNG LÝ CHO CHA, CHÍNH NGHĨA CHO CỘNG ĐỒNG, qua việc TỐ CÁO NHỮNG TRÒ KINH DOANH TỪ THIỆN, KINH DOANH CHỐNG CỘNG, ông sẽ luôn luôn bị các thế lực, núp danh chống cộng, núp danh từ thiện, núp danh tranh đấu cho tự do dân chủ VN,… đánh phá bằng cách “chính trị hoá” việc làm của ông, chụp mũ ông là CS, biến ông thành con cờ chính trị khi ông để cho Nguyễn Phương Hùng và Vũ Hoàng Lân phỏng vấn… Ông nói ở phút 13 giây 32:

13:32: Tôi là một nạn nhân. Những thủ đoạn họ dùng, gọi tôi là CS, họ vứt báo của bố tôi, họ chận đường bố tôi, họ đánh bố tôi, và họ cũng chĩa súng vào bố tôi… Đó là những thủ đoạn họ đối với bố con tôi. 14:03 Phim vừa ra, họ gọi AC Thompson là CS. Ngày nay họ gọi Doug Zwemke là CS, họ gọi Tony Nguyễn là CS. 15:08 Còn cái tự do báo chí, tôi không được quyền cấm ông Nguyễn Phương Hùng và Vũ Hoàng Lân quay phim, phỏng vấn. Cái chuyện hai ông về VN hay không, không phải đường lối tôi đi. Tôi không phải là con cờ chính trị cho lá Cờ Vàng hoặc lá Cờ Đỏ. Trước mặt tôi, tôi chỉ thấy màu ĐEN thôi. Màu đen tượng trưng cho cái tang mà gia đình tôi còn để cho bố tôi ba mươi mấy năm nay. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 1)

Qua các cuộc họp báo, trả lời phỏng vấn, và những Thông Báo, được Nguyễn Thanh Tú phổ biến trong thời gian hơn một năm qua; và ĐẶC BIỆT, qua những lời tuyên bố trên đây của Nguyễn Thanh Tú, ai cũng thấy rõ, ông là người can đảm, quyết tâm đi tìm CÔNG LÝ CHO THÂN PHỤ và phụng sự cho CHÍNH NGHĨA CỦA CỘNG ĐỒNG VN.

Vậy mà không biết vì lý do gì, học giả Đỗ Thông Minh đã không nghe, hoặc có nghe nhưng không hiểu, hoặc cố tình không hiểu, khi có những nhận xét bất công về Nguyễn Thanh Tú.

NHẬN XÉT BẤT CÔNG CỦA ĐỖ THÔNG MINH

Suốt thời gian 30 phút trả lời phỏng vấn báo Cali Today, ông ĐTM đã có những nhận xét bất công về ông Nguyễn Thanh Tú, mà không hề đưa ra bất cứ bằng chứng cụ thể nào. Thí dụ, phút thứ 15, giây 24, ĐTM đã ngang nhiên chụp mũ ông Nguyễn Thanh Tú “không có lập trường, không có quốc gia, cộng sản, không cờ đỏ, cờ vàng… và cũng chẳng biết đến cộng đồng”:

15:24 Anh Nguyễn Thanh Tú luôn luôn nghe lời bố anh ấy nói hết chuyện này sang chuyện kia. Thế nhưng mà, thực ra anh ấy là con người sống không có liên hệ gì đến cộng đồng cả. Và anh ấy cũng không có lập trường gì cả. Anh ấy chấp nhận, ở cả 2 cuộc họp báo và những bài viết của anh, là không có quốc gia, cộng sản, không cờ đỏ, cờ vàng gì hết. Và anh ấy cũng chẳng biết đến cộng đồng nữa.

Trước những đóng góp cụ thể và hiển nhiên của ông Nguyễn Thanh Tú, trong việc “làm sạch cộng đồng”, giúp người Việt hải ngoại thấy rõ âm mưu “dùng người ngu làm giàu cho người khôn”, hoặc chính sách bòn rút tiền bạc của người Việt hải ngoại qua những trò rùm beng khua chiêng gõ trống, “phối hợp” làm “từ thiện dzỏm”, “chống cộng cuội”, “hậu thuẫn những nhà đấu tranh dân chủ cò mồi”,… vậy mà ông ĐTM cố tình nhắm mắt bịt tai, không nghe không thấy, tiếp tục đóng vai một “học giả yêu nước, thương dân”, dậy dỗ những lời thiên kinh địa nghĩa:

15:47 Chúng tôi chợt nghĩ đến chuyện Nguyễn Trãi và Nguyễn Phi Khanh. Khi mà Nguyễn Phi Khanh bị bắt giải về bên kia biên ải, thì Nguyễn Trãi đi theo khóc lóc, thì Nguyễn Phi Khanh nói là con hãy về lo việc nước. Những người xưa, những cái gương như vậy đó, người ta quên thù nhà mà nhớ hận nước. Còn sự thật anh Tú thì dường như tôi thấy là anh ấy không nói gì đến đất nước hết. Anh ấy không nói gì đến dân tộc khổ đau bao giờ hết. Anh ấy chỉ nói tới cái chuyện thù nhà, tức là bố anh ấy bị giết. (xin click vô đây nghe nguyên văn).

Hữu Nguyên

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 3 Comments