Lương Huyền- Voice, Quý vị có thể nào vừa vô đạo đức vừa vô liêm sỉ hơn được nữa không? Oct 24, 2019

Lương Thị Huyền

October 20 at 3:14 PM ·

VOICE: Doanh nhân thành đạt đi Canada định cư theo chương trình đặc biệt dành cho thuyền nhân tị nạn mắc kẹt tại Thái Lan: “Các hồ sơ đều hội đủ tiêu chuẩn theo hiểu biết tốt nhất của tôi”???

Khi một sự cố bất kỳ xảy ra trong những việc mình làm, hành xử đầu tiên của những người có tự trọng là nhận trách nhiệm về mình. Chịu sự phán xét của luật pháp và trả giá cho việc làm sai của mình là chuyện người ta sẽ nói trước toà, khi đó, lẽ thông thường là mình sẽ biện bạch sao cho có lợi về mình nhất, điều này có thể hiểu được.

Nhưng trước đó, phàm bất cứ chuyện gì mà mình đã nhúng tay hay liên đới, thì chắc chắn mình có phần trách nhiệm – dù mình sai hay mình đúng, hoặc là dù cho mình có bị người khác cố ý hãm hại. Cái gọi là “Tôi không biết nên tôi không có tội”, rồi phủi tay đổ vấy cho người khác, là loại hành động của kẻ vô liêm sỉ, không có tự trọng.

Việc mình làm mà nói “Tôi không biết” là xong được ư? Nhà nước cộng sản Việt Nam, nổi tiếng là ngang ngược, bao che cho nhau, ngồi xổm lên luật pháp, mà họ còn đặt ra một điều luật để định tội những kẻ “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. Vậy thì kẻ mang danh đấu tranh, giúp người, đòi hỏi một nền tư pháp công bằng và minh bạch, không thể nào mà lại đi đổ lỗi cho người khác, và biện minh rằng mình không biết nên mình không chịu trách nhiệm. Bởi mình nhận việc đó thì mình phải có trách nhiệm thực hiện nó một cách đúng đắn nhất, có sai sót xảy ra, bất kể ở khâu nào, mình cũng cần nhận trách nhiệm, trên cương vị đứng đầu một tổ chức.

Có những tiêu chuẩn rõ ràng người ta đặt ra là để chiếu theo đó, mình làm trong lĩnh vực đó thì phải biết, còn không biết thì đừng có làm, đơn giản vậy thôi. Không ai làm việc trong lĩnh vực cứu giúp người tị nạn mà lại có thể nói rằng tôi không biết định nghĩa người tị nạn là như thế nào. Còn nếu đã biết, thì một người doanh nhân thành đạt như Võ Văn Dũng, có công ty kinh doanh du lịch, ngang nhiên đi đi về về bằng hộ chiếu hợp pháp giữa Thái và Việt Nam, chắc chắn không thể đủ tiêu chuẩn để được xét là thuyền nhân tị nạn và đệ trình hồ sơ để Canada cứu xét đi định cư.

Có thể nào những người phụ trách hỗ trợ pháp lý cho người tị nạn, dày dạn kinh nghiệm trong lĩnh vực di trú mà lại lấp liếm hồn nhiên: “Đồng bào tị nạn ở Thái Lan, vì nhớ thương gia đình mà vượt biên trái phép về Việt Nam một đôi lần thì đâu thể tính là đi đi về về hợp pháp được” – cho dù có là vượt biên trái phép để lén lút về VN thì cũng đã không còn đủ tiêu chuẩn là người tị nạn nữa. Hoặc là đổ riệt trách nhiệm cho người khác, “Tôi không thể nào biết quá khứ của những người tôi giúp”, ừ thì không biết quá khứ, nhưng họ là doanh nhân thành đạt hay thuyền nhân tị nạn khốn khổ mà cũng không biết luôn ư?

Nếu trong hơn 100 người đưa đi, không phải “ít nhất 5 người” như con số mà đài CBC News của Canada đưa ra, là những người không đủ tiêu chuẩn, mà là 95 người, 99 người…, thì những thuyền nhân thật sống vất vưởng mấy chục năm qua, mỗi cái “không biết” là bao nhiêu phận người!

Có những cái “không biết” rất ngây thơ, rất nực cười, kiểu giả vờ ngu. Và cứ cho là không biết thật đi chăng nữa, cái không biết ấy đã gây ra hậu quả, và việc đầu tiên phải làm, là nhận lỗi cho cái không biết đó của mình.

Khi tôi mới vào làm việc trong một tổ chức NGO, tôi tạo cơ hội để bạn bè tôi bán đứng mình, và đe doạ tới cả sếp tôi, gây biết bao nhiêu hệ luỵ. Tất cả chỉ vì tôi “không biết”. Tôi, khi đó, đã gửi email cho CEO và CFO để nhận tất cả trách nhiệm, bởi cho dù ngu ngốc hay bất cẩn hay tin người, thì cũng là lỗi nơi tôi, và tôi sẵn sàng chịu mọi hình thức kỷ luật, chấp nhận nếu bị cho thôi việc. Ngày ấy, chính CFO là người đã trấn an và nói với tôi rằng, chuyện không nghiêm trọng đến mức đó, chỉ là có những người cố tình lợi dụng nó để “khủng bố” tổ chức của mình. Người khác có thể thông cảm hay bao dung cho mình, đó là lựa chọn của họ, quyền của họ. Nhưng về phần mình, mình làm thì mình chịu trách nhiệm, đó đơn giản là hành xử tôn trọng bản thân và tôn trọng người khác.

Tôi xấu hổ khi đài CBC của Canada công bố phóng sự điều tra này, họ không đổ lỗi cho ai, mà họ nhận rằng hệ thống di trú của họ có lỗ hổng. Còn người Việt của mình, thi nhau bao biện, nguỵ biện, cãi chày cãi cối để phủi tay và đổ lỗi, bằng đủ thứ luận điệu rất lưu manh khôn lỏi, bất chấp đúng sai. Chính hành xử này, nếu quốc tế thấy được, họ càng có lý do để không bao giờ giúp đỡ Việt Nam nữa.

Tôi cúi lạy sát đất với việc họ gây ra – có thể là một đám mây đen bao phủ lên toàn bộ các chương trình tị nạn sau này, bằng việc đánh mất niềm tin. Vậy mà khi bị điều tra thì họ đổ thừa rằng họ làm việc tốt nhưng bị người khác đứng ngoài bới móc và do vậy sẽ gây khó dễ cho người xin tị nạn. Rồi để bênh vực cho nhau, họ quay ngược lại tấn công cá nhân những người lên án hay nghi ngờ họ, chụp mũ là vì người ta ganh ghét hay tị hiềm nên bày trò hãm hại, nhằm bịt miệng người ta.

Quý vị có thể nào vừa vô đạo đức vừa vô liêm sỉ hơn được nữa không?

This entry was posted in Linh Tinh. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.