Thư Ngỏ

BeAoXanh-500

TuNguyen450

 

Chúng ta đã trải qua một cuộc hành trình bằng đường biển đầy tuyệt vọng để trốn thoát khỏi Việt Nam vào năm 1975, khi miền Nam được Hà Nội “giải phóng” vào ngày cuối chiến tranh Việt Nam, hơn một triệu người đã liều mình trên những chiếc tàu ọp ẹp để thoát khỏi sự đàn áp. Rất nhiều anh chị em người Việt của chúng ta đã phải bỏ xác dưới đáy biển đông, rơi vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc giết chết trên Vịnh Thái Lan. Chúng ta hành động như thế vì chúng ta tin tưởng mạnh mẽ vào tự do ngôn luận như một quyền phổ quát của con người.

Đối với người Mỹ gốc Việt, nước Mỹ như chúng ta biết là quê hương của những người yêu chuộng TỰ DO và đất của những người DŨNG CẢM. Tự do có nghĩa là có thể bày tỏ ý kiến của mình mà không sợ bị giết chết, dũng cảm có nghĩa là có can đảm để bảo vệ tính toàn vẹn của báo chí và tự do ngôn luận.

Bố tôi đã cống hiến cuộc đời mình cho báo chí. Ông tin rằng tấn công nhà báo là khởi đầu tấn công quần chúng và quyền có được thông tin. Ông sẵn sàng lấy mạng sống của mình để bảo vệ sự thật, bảo tồn sự toàn vẹn của báo chí và xây dựng nền tảng cho các nhà báo người Việt trong tương lai. Toàn bộ cuộc đời của ông được dành ra để giúp đỡ mọi người và cuộc đời đó đã bị 7 viên đạn .45 ly lấy đi. Ông đã trả giá tột đỉnh. Gia đình tôi vẫn phải trả giá nặng nề, và cộng đồng Việt Nam thân yêu của chúng ta đã mất đi một tiếng nói kiên định.

Đây là trang blog do Nguyễn Thanh Tú lập. Mục đích tìm công lý cho người cha, cố ký giả Đạm Phong. Xin gửi tài liệu, hình ảnh mà bạn có, liên quan đến cái chết của cha tôi về địa chỉ mail sau: Damphong@hotmail.com

Cảm tạ

chukyTu250

Posted in Linh Tinh

Xem phim Terror có phụ đề Việt Ngữ

Chúng tôi để youtube này mà chúng tôi tìm thấy ở net. Chúng tôi không biết tác gỉa là ai cả. Chúng tôi chỉ muốn giúp các cao niên xem cho dễ hiểu

 

Posted in Tài Liệu về Phim Terror in Little Sài Gòn | 1 Comment

Thông Báo 23 – Việt Tân: Dựng tổ chức ma để lấy tiền thật

Ngày 20 tháng 8 năm 2017

Sau buổi họp báo ngày 29 tháng 4 ở San Jose, đến nay đã hơn 3 tháng rưỡi. Thấy tôi không lên tiếng, nhiều người đã liên lạc để hỏi han. Có người lo lắng vì nghĩ rằng chuyện bị “chìm xuồng”; có người tò mò muốn biết tôi đang làm gì âm thầm. Nhóm người sau nghĩ đúng: tôi bận rộn với nhiều hoạt động và bây giờ mới có thời gian để cập nhật thông tin.

Việt Tân bị điều tra

Ngày 06/02/2017, tôi gửi văn thư yêu cầu Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao điều tra số tiền $204,823 mà Đài Á Châu Tự Do (RFA) đã cấp cho Việt Tân từ 2013 đến 2015 dưới chương trình Open Technology Fund (OTF) do Quốc Hội Hoa Kỳ tài trợ. Xem: https://www.opentech.fund/article/otf-2013-projects-part-1. Theo mô tả về chương trình này, Việt Tân nhận số tiền trên để giúp công dân Việt Nam sử dụng internet bằng những “công cụ tân tiến” để vượt tường lửa, tiếp cận các tài liệu, và một “bàn giúp đỡ” (help desk) để giúp kỹ thuật cho các bloggers, các nhà hoạt động xã hội mạng, các dân làm báo, các nhà bảo vệ nhân quyền đang cần sự trợ giúp.

Dấu hỏi rất lớn là, Việt Tân không đăng ký hoạt động như một tổ chức và cũng chẳng ghi danh là một hiệp hội, thì không có mã số thuế, không có tài khoản trong ngân hàng. Vậy, số tiền lớn ấy ai lấy? Bỏ vào tài khoản nào? Có khai thuế hay không? và Dùng làm gì? Nếu như cố tình gian dối để lấy tiền thuế Liên Bang hay cố tình trốn thuế thì đều là tội hình sự. Đó là về phần của Việt Tân ma.

Còn đối với RFA thì các câu hỏi rất nhiều và rất lớn: Ai là người quyết định cấp ngân khoản cho Việt Tân dù biết rằng họ không có quy chế pháp nhân, không trương mục ngân hàng, không khai thuế thu nhập? Ai là người kiểm soát việc thực hiện đề án? Ai là người chịu trách nhiệm kiểm soát chi thu? Nếu mất toi số tiền $204,823 của người dân đóng thuế thì ai chịu trách nhiệm? Liệu có tình trạng “lại quả” (kickback) khi người của RFA dấm dúi số tiền trên cho Việt Tân để rồi, lòng vòng qua các tổ chức ngoại vi của Việt Tân, nhận lại một phần dưới hình thức tiền thù lao?

Ngân sách OTF thuộc ngân sách của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Vì thế tôi đã yêu cầu vị Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao điều tra. Ngày 06/02/2017, tôi đã họp với văn phòng của 3 Dân Biểu Liên Bang về vấn đề này; các dân biểu này thuộc các uỷ ban về ngân sách, về thuế vụ và về chương trình RFA. Trong vai trò dân biểu, họ đã yêu cầu Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao, Sở Thuế Liên Bang và FBI điều tra không chỉ Việt Tân mà cả RFA.

Congressman OIG confirmation

VOICE bị điều tra

VOICE cũng không khá gì hơn, cũng gian lận để lấy tiền của Chính phủ Liên Bang từ năm này sang năm khác. Trong nhiều năm, VOICE đã nhận ngân khoản từ tổ chức National Endowment for Democracy (NED) với mục đích giúp phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam. Ngân khoản này cũng thuộc ngân sách của Bộ Ngoại giao. Để nhận những ngân khoản hàng năm này, VOICE đã nguỵ tạo thành tích hoạt động của mình. VOICE chỉ mới được hình thành năm 2007, nhưng lại khai là đã hoạt động từ 10 năm trước đó. Các thành tích mà VOICE nhận là của mình, thực ra thuộc tổ chức khác: BPSOS.

Letter of investigation2

Năm 1997, Trịnh Hội được BPSOS nhận vào làm trong chương trình LAVAS ở Palawan, Philippines.  Sau đó, Trịnh Hội được BPSOS đưa đến Hoa Kỳ làm việc theo visa E-3. Năm 2004, Trịnh Hội và một số thành phần đồng loã đã dựng nên một LAVAS ma để gây quỹ gọi là giúp các thuyền nhân được định cư ở Hoa Kỳ.

LAVAScreated

Thực ra, Bộ Ngoại giao hoàn toàn lo việc này và cấm thành phần thứ 3 (Trịnh Hội và những người hợp tác) can dự. Xem bài báo Houston Chronicle: http://www.chron.com/news/houston-texas/article/Stranded-Vietnamese-a-concern-to-local-community-1640265.php.

Không ai biết số tiền gây quỹ được bao nhiêu, nhưng có người đoán rằng khoảng $350,000. Nhóm của Tổ chức LAVAS ma này không hề đăng ký hoạt động với Sở Thuế Liên Bang và do đó cũng không thể mở trương mục ngân hàng và họ cũng chẳng khai thuế. Năm 2007, Trịnh Hội và  những người đồng loã khai tử LAVAS ma này và lập ra VOICE để xoá vết tích. Y hệt cách làm của Việt Tân ma.

Việc khai gian lý lịch và khai khống thành tích để lãnh ngân khoản của Chính phủ Liên Bang cũng là tội hình sự. Khi được tôi báo cho biết, tổ chức NED đã cho điều tra và họ đã chuyển toàn bộ hồ sơ cho Tổng Thanh Tra của Bộ Ngoại Giao để có biện pháp xử lý.

 

SBTN bị điều tra

Ngày 12/5/2017, cơ quan FEC (Hội Đồng Bầu Cử Liên Bang) quyết định giải thể tổ chức Human Rights for Vietnam PAC (HRVN PAC) do Luật sư Đỗ Phủ, Luật sư Nguyễn Anh Tuấn và Bác sĩ Nguyễn Thể Bình thành lập, với lý do không thanh toán nợ nần. Xem:

termination letter

Tuy nhiên, tôi đã đệ đơn ra Toà án Liên bang ở Washington DC để yêu cầu toà án bắt buộc FEC điều tra các hành vi phạm pháp hình sự của những cá nhân kể trên và của SBTN vì SBTN đã dùng tổ chức HRVN PAC này làm phương tiện trá hình.  Xem (trang 1 của đơn kiện):

first pageCác vi phạm hình sự gồm có:

  • Khai gian thu nhập để trốn thuế: Riêng trong buổi gây quỹ ngày ngày 12/5/2013 do SBTN tổ chức, số tiền đồng bào đóng góp cho HRVN PAC lên đến $51.000. Tuy nhiên, trong cả 3 tháng năm 2013 ấy, HRVN PAC chỉ khai với FEC là thu được $2.200. Khi bị thẩm tra, HRVN PAC khai là các khán thính giả của SBTN gọi vào hứa đóng góp nhưng 95% đã chuội lời hứa. Tôi không tin là các khán thính giả của SBTN lại có tỉ lệ thất hứa cao đến thế. Xem trích dẫn lá thư của FEC trả lời tôi:
  • FEC's response
  • Lạm dụng quy chế miễn thuế để tài trợ cho Việt Tân: Theo báo cáo với FEC, HRVN PAC đã thu được tổng cộng $334.000 (con số thật, chắc chắn là lớn hơn nhiều). Trong thời gian từ tháng 8 đến tháng 11 năm 2013, HRVN PAC đã chuyển 52.750 USD về Việt Nam, trên danh nghĩa là cho gần 210 nhà tranh đấu nhân quyền “nhà đấu tranh” ở trong nước. Trên 200 người trong số này là đảng viên hay cảm tình viên Việt Tân, một đảng chính trị ngoài nước Mỹ.
  • Đóng góp trái luật cho quỹ tranh cử của Bà Loretta Sanchez: Tuy nấp sau HRVN PAC, đã có những lúc SBTN đã xuất hiện để ủng hộ quỹ tranh cử của Bà Sanchez. Luật pháp Hoa Kỳ không cho phép một doanh nghiệp làm như vậy.

Ngo ngoe trở lại 

Ngày 27 tháng 4, 2017, Việt Tân ma công bố đơn kiện. Họ kiện tôi vì đã đăng ký tổ chức có tên là Việt Tân. Sau đó, thấy tôi im ắng thì Việt Tân ma lầm tưởng rằng tôi im tiếng vì bị kiện. Họ ti toe xuất hiện trở lại trong cộng đồng, gây quỹ, ra mắt sách, tổ chức chức hội thảo, thực hiện một số cuộc vận động ở Đài Loan và Âu Châu… xoay quanh chủ đề chống Formosa.

Họ đã tổ chức gây quỹ ở Anaheim ngày 21/3/2017, San Diego ngày 16/7/2017, Boston ngày 17/6/2017, và sắp đến ở Houston ngày 30/8/2017. Ngày 01/7/2017, Ông Hoàng Cơ Định đến Houston ra mắt sách “Formosa-Thảm Hoạ của Dân Tộc Việt Nam”. Người của Việt Tân xuất hiện tại một số buổi họp báo của phái đoàn Công Giáo đến Đài Loan và một số quốc gia Âu Châu để vận động chống Formosa. Và ngày 2 tháng 5, 2017, Bác sĩ Nguyễn Thể Bình tổ chức hội thảo về Formosa ở Thượng Viện Hoa Kỳ dưới danh nghĩa của tổ chức Vietnam for Progress.

Thực ra Vietnam for Progress chỉ là hoá thân của HRVN PAC. Hãy xem thành phần chủ chốt của nó: Lại cũng vẫn là Luật sư Đỗ Phủ, Luật sư Nguyễn Anh Tuấn và Bác sĩ Nguyễn Thể Bình. Không chạy đi đâu.

VFP

ART1

 

 

Nguyen The Binh4

Kiện và bị kiện 

Như đã nói, ngày 20 tháng 1, 2017, Việt Tân ma đứng đơn kiện tôi. Ngày 27 tháng 4, 2017 thì Việt Tân ma công bố vụ kiện này, hai ngày trước khi tôi họp báo ở ngay tại San Jose, nơi Việt Tân ma đặt bản doanh. Một số dư luận viên của Việt Tân mà vội lên tiếng hùa theo, như là Nguyễn Tường Thuỵ (phòng viên RFA), Hãy xem:

42717

Việt Tân ma đã lầm. Đòn phản công mà họ cho là khôn, hoá ra là dại vì nó mở đường để chính họ bị kiện. Và tôi chỉ chờ có thế.

Trong suốt 35 năm hoạt động, Việt Tân ma không đăng ký tư cách pháp nhân là vì muốn trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật, về các hoạt động khủng bố, các hành vi trốn thuế và gian lận thuế, các mánh khoé gạt gẫm những đồng hương có lòng, các thủ đoạn lừa néo chính quyền Hoa Kỳ… Vì không có tư cách pháp nhân, bản thân Việt Tân ma không thể bị kiện. Muốn kiện thì phải nhắm vào cá nhân các thành viên. Nhưng ngoài số ít đầu lãnh có tên có tuổi, làm sao biết được ai là thành viên, ai không?

Đơn kiện của Việt Tân ma sẽ giúp trả lời câu hỏi này. Khi ra toà, nguyên đơn phải chứng minh thiệt hại. Vì Việt Tân ma tự nó không có quy chế pháp nhân, thì chính các thành viên phải làm nguyên đơn.  Nghĩa là họ phải xuất đầu lộ diện, “thưa ông, con ở bụi này”, rất hữu ích cho ai muốn kiện họ. Không những thế, khi họ ngọ ngoẹ gây quỹ thì Sở Thuế Liên Bang đã biết và có thêm chứng cứ để theo dõi và điều tra các hành vi gian lận thuế, trốn thuế.

Sau khi đóng cọc mọi cái vòi chính của con bạch tuộc Việt Tân ma, tôi cần nó ngọ ngoẹ cái đầu để biết chỗ cài sợi dây thòng lọng. Kế đến là xiết sợi dây thòng lọng. Và việc này sẽ hoàn tất không trễ hơn thông báo số 25.

 

 

 

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 11 Comments

Việt Tân là trường kỳ, Mặt Trận là giai đoạn

Đối với Việt Tân, không có gì đã thay đổi khác hơn những lời nói dối trước kia mà họ cố gắng để che đậy như một thực thể “phi bạo lực” thành “chinh nghia” để làm phong phú thêm cho chính họ. Mỗi năm Việt Tân làm lễ kỷ niệm người “cha” sáng lập của họ, Hoàng Cơ Minh, người mà họ chưa công khai để có thể tách rời ra khỏi Mặt Trận.

Việt Tân đang cố gắng hết sức viết lại lịch sử nhằm nỗ lực giữ lại trang mạng Mặt Trận trong tư thế như một thực thể khác nhau. Thật không may, Việt Tân không tự thể hiện như là những sự kiện đã được dàn dựng.

Đây là một đoạn video và âm thanh của Lý Thái Hùng, tổng bí thư đảng of Việt Tân thảo luận về khái niệm khác biệt giữa Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Việt Tân.

1:01 (Tường Thắng hỏi):

“Xin được hỏi ông là từ lúc mà đảng Việt Tân, nghĩa là Mặt Trận của cố đề đốc Hoàng Cơ Minh đổi tên qua Việt Tân, thì đảng Việt Tân đã làm được gì?

1:11 (Lý Thái Hùng trả lời): “Dạ vâng, cám ơn anh Tường Thắng và xin kính chào quý vị.

Thưa anh, khi mà Mặt Trận thành lập năm 1980, sau đó buổi lễ công bố Cương Lĩnh Chính Trị và tháng 3 năm 82, thì từ đó những sinh hoạt của Mặt Trận được coi như là một tổ chức và phát động ở trong và ngoài nước. Nhưng cũng vào thời điểm đó, trong suy nghĩ làm sao xây dựng tiềm lực đấu tranh lâu dài thì tướng Hoàng Cơ Minh, cũng như một số chiến hữu tiên phong cũng đã lập ra một đảng tên là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng và hoạt động bí mật trong Mặt Trận, tức là đảng Việt Tân cũng được thành lập song song cùng với hoạt động với Mặt Trận từ năm 82, và suốt trong cái quá trình gần non hai thập niên, Mặt Trận tiến hành công tác đấu tranh, thì đến năm hai ngàn lẽ tư (2004), lúc đó vì nhu cầu hoạt động của tổ chức, cũng như nhu cầu vì tình hình thay đổi, cho nên đảng Việt Tân đã chính thức công khai hoạt động và coi như Mặt Trận chìm vào trong bóng tối. Như vậy, đã có một sự chuyển đổi. Nhưng trên thực tế, Mặt Trận và đảng Việt Tân cũng ra đời trong cái bối cảnh của thập niêm 80, thưa anh.”

 

vt-video

Lá cờ Việt Tân có thể được nhìn thấy một cách sinh độnghttps://www.youtube.com/watch?v=6gKAleCnjo8

Việt Tân là một mạng lưới các thành viên luôn luôn tuyên bố mục đích của họ là thiết lập nền dân chủ và canh tân Việt Nam thông qua các biện pháp hòa bình và chính trị. Nhưng với video dưới đây và các trích dẫn từ những nhà lãnh đạo cũ của Việt Tân cũng như các kháng chiến quân còn sống sót, bạn sẽ thấy điều ngược lại, bản chất đích thực của một nhóm khủng bố.

Các kháng chiến vũ trang đã bị bắt buộc phải tuyên thệ trung thành với Việt Tân. Lá cờ Việt Tân có thể được nhìn thấy một cách sinh động trong một cuộc biểu tình và một bài phát biểu kích động bạo lực do Hoàng Cơ Minh, lãnh tụ tối cao và là chủ tịch của Việt Tân và Mặt Trận, mâu thuẫn với chính sách “bất bạo động”  của chủ trương của Việt Tân.

“Sau khi chiến dịch Đông Tiến I tiến hành, toàn bộ khu chiến còn lại 3 Quyết Đoàn vũ trang và bộ phận Đài Phát Thanh Kháng Chiến. Lúc này, lãnh đạo MT thực hiện chủ trương đảng hóa MT, hầu như công khai.

Chủ trương này đồng nghĩa với việc mở đợt tuyên truyền, giới thiệu, kết nạp hàng loạt kháng chiến quân vào Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng hay còn gọi tắt là Đảng Việt Tân. Xuyên qua việc thực hiện chủ trương “đảng hóa” MT vào quá giữa năm 1985, gần toàn bộ các kháng chiến quân ưu tú được kết nạp đảng.”

   Hồi Ký Hành Trình Người Đi Cứu Nước

   Phạm Hoàng Tùng

“Đối với tôi, Mặt Trận là Việt Tân và Việt Tân là Mặt Trận.  Mỗi người kháng chiến quân đều phải tuyên thệ trước Đảng Việt Tân trước khi xâm nhập. Mọi việc dưới sự chỉ đạo của Việt Tân.”.

            Kháng chiến quân chiến khu 81

 

“Đông Tiến I và Đông Tiến II: Mọi người đều tuyên thệ ĐẢNG Việt Tân trước khi xâm nhập.”

                      Phạm Văn Thành, đoàn viên thoát ly của Mặt Trận

 

Posted in Linh Tinh, Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 2 Comments

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ VẤN ĐỀ TRUYỀN THÔNG – BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, Calfifornia, Ngày 14 tháng 5 năm 2017

Cháu Nguyễn Thanh Tú vô cùng thương mến,

DVA

Nhà Báo Đặng Văn Âu thăm mộ cố ký giả Đạm Phong.

Khi được tin ký giả AC Thompson sắp ra mắt cuốn phim “Terror In Little Saigon”, để lật lại hồ sơ những người làm báo bị bọn khủng bố giết chết, chú rất vui mừng. Bởi vì chú đã từng bị người của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (viết tắt: MT) gọi điện thoại hăm dọa khi chú đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đào Vũ Anh Hùng nêu lên những nghi vấn về những sự mờ ám, dối trá của MT. Nhà văn KQ Đào Vũ Anh Hùng tên thật là Đào Bá Hùng, trước khi gia nhập KQ, anh đã từng viết báo, nên anh quen biết rất nhiều người tên tuổi trong ngành truyền thông ở Việt Nam trước năm 1975, như Đỗ Ngọc Yến, Lê Thiệp, Trương Trọng Trác, Ngô Vương Toại vân… vân… Thế nhưng, không một tờ báo nào dám đăng vì trông gương của ký giả Đạm Phong bị giết, nên sợ Mặt Trận.

Chú được anh em trong Hội Không Quân ở Houston giao trách nhiệm làm Chủ Nhiệm tờ báo Lý Tưởng. Khi ông Nguyễn Cao Kỳ lên làm Tư lệnh KQ thì ông ra lệnh cho Khối Chiến tranh Chính trị phải thực hiện một tờ báo làm tiếng nói của Quân chủng và ông đặt tên tờ báo là LÝ TƯỞNG.

Sau khi mất nước, Cựu Trung tướng Tư lệnh KQ Trần văn Minh ở San José, California cùng với một số anh em KQ tục bản tờ báo Lý Tưởng để làm nhịp cầu cho những cánh chim lưu lạc khắp thế giới có nơi tâm tình. Tới năm 1985, chú thực hiện tờ Lý Tưởng ở Houston, ba tháng xuất bản một lần. Chú phụ trách phần bài vở, lay-out, đưa báo đi in. Vấn đề tài chánh và phát hành là do Hội KQ đảm nhiệm. Số đầu tiên, vì chưa mời được những cây bút cũ, nên chú dường như “độc diễn” với nhiều bút hiệu khác nhau, viết nhiều tiết mục. Chú lấy tựa đề mẩu truyện ngắn của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” làm tôn chỉ và nguyện mãi mãi trung thành với tôn chỉ đó.

Chú họp Ban Biên tập và trình bày với anh em như sau: “Mặc dầu các báo không dám đăng bài viết của anh Hùng vì sợ Mặt Trận, nhưng tôi đề nghị chúng ta nên đăng, bởi vì chúng ta đã nêu lên tiêu chí “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” thì không lý do gì chúng ta bỏ rơi anh Hùng. Hơn nữa, chúng ta đều là quân nhân tác chiến, từng vào sinh ra tử, chẳng lẽ lại sợ Mặt Trận làm Kháng Chiến bịp? Tôi sẽ viết lời tòa soạn và chịu trách nhiệm”. Anh em có vẻ ngần ngại, nhưng nghe chú nói đến mấy chữ quân nhân tác chiến thì đành chấp nhận, kẻo mang tiếng hèn.

Chú đã hành xử đúng nguyên tắc truyền thông có đạo đức “Vô tư, Công Bằng va Chính xác” (Fair, Balance and Accuracy), nghĩa là khi đăng tiếng nói của một phía thì phải dành cho phía bị chỉ trích được quyền đáp lại. Chú viết lời tòa soạn như sau:

Dưới đây là thư tâm tình với lời lẽ trang trọng, khẳng khái và thống thiết của người Không Quân gửi cho người Không Quân. Trước đây, “Đôi Bạn” đã từng cùng chung Phi đoàn và sau này, một thời là đồng chí trong cùng một tổ chức đấu tranh. “KHÔNG BỎ ANH EM, KHÔNG BỎ BẠN BÈ là phương châm muôn đời của người Không Quân mà anh Đào Vũ Anh Hùng đã chọn làm tựa đề cho một truyện ngắn của mình. Trong lá thư này, tâm tư tác giả cũng nằm trong phương châm ấy.

Thiết tưởng người Không Quân có quyền bày tỏ tâm tình của mình với anh em trên Giai Phẩm Lý Tưởng, nhất là trong những vấn đề liên quan đến Chính Nghĩa đấu tranh của Người Việt Quốc Gia. Tòa soạn quyết định đăng tải bức thư này và dành quyền trả lời cho anh Nguyễn Kim Huờn, một người anh em của chúng ta. (Ghi chú: Tác giả gửi thư này cho Lý Tưởng ngày 11 tháng 1 năm 1988).

Tiếc thay! Ông Nguyễn Kim Huờn không đủ khả năng viết thư trả lời, lại dùng thủ đoạn của lũ côn đồ, ra lệnh cho đàn em núp trong bóng tối gọi điện thoại dọa bắn dọa giết. Chú đã một mình chống cự, tự bỏ tiền túi xuất bản một tờ báo lấy tên THẦN PHONG để tường trình mọi sự việc với độc giả.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Đối với chú, ba cháu ký giả Đạm Phong là một người anh hùng hơn cả người chiến sĩ ôm súng ra trận. Bởi vì người chiến sĩ ra trận còn có đồng đội bên phải bên trái, phía trước phía sau. Ba cháu là  người chiến sĩ cô đơn (lone ranger). Mặc dầu bị Mặt Trận mua chuộc bằng tiền, rồi bị đe dọa mạng sống, nhưng ba cháu đã khước từ và cương quyết giữ vững ý chí của một người làm truyền thông có lương tâm. Ở tuổi 20, đọc bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của thì sĩ Phùng Quán, chú đã tự hứa với lòng mình sẽ noi gương ông. Đó là thời điểm chú quyết định gia nhập đảng Đại Việt để chống lại Việt Cộng.

Ngày chú tuyên thệ vào đảng, sau khi xong phần nghi thức, anh ủy viên kỷ luật của chi bộ đưa cao cây súng Colt và nói: “Kể từ giờ phút này, đồng chí Bằng Phong là người của đảng, phải có bổn phận trung thành với đảng, tuyệt đối giữ bí mật và kỷ luật đảng”. Chú nhìn thẳng vào mặt anh ủy viên và đáp: “Tôi xin cam kết trung thành với đảng. Nhưng một ngày nào đó, đảng đi ngược lại quyền lợi của Tổ Quốc thì tôi sẽ là người chống lại đảng”. Nói như thế, nghĩa là chú coi Tổ Quốc là đối tượng phục vụ, chứ không phải đảng, giống như Việt Công nhật tụng cái câu “Còn Đảng Còn Mình”.

Khi chú còn là một sĩ quan cấp nhỏ, tham dự cuộc hành quân cầu không vận mang tên chiến dịch “Kỳ  Duyên Mai” (tên của Tướng Nguyễn Cao Kỳ, con gái và vợ ghép lại), chú đã đứng lên phản đối ông Không Đoàn trưởng đặt tên chiến dịch không đúng. “Tại sao không đặt tên chiến dịch là một trong những vị anh hùng như Trần Hưng Đạo, Quang Trung?”. Ông Không Đoàn trưởng giận lắm, nhưng tên chiến dịch không thể đổi, vì đã quyết định. Hôm sau, chú nhận lệnh lên trình diện Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, Tư lệnh Không Quân. Dọc đường đi đến Văn phòng Tư Lệnh, chú nghĩ cùng lắm thì bị đẩy sang Bộ binh. Và tự trấn an: “Nơi nào mình cũng tác chiến, chứ sợ quái gì?!”.

Người sĩ quan tùy viên đưa chú vào phòng Tư Lệnh. Chú đứng nghiêm chào, xưng tên và số quân. Tướng Kỳ ngước lên hỏi: “Có chuyện gì lộn xộn dưới Phi đoàn vậy?” Chú đáp: “Thưa Tư lệnh, tôi nhận thấy ông Không Đoàn trưởng đặt tên chiến dịch “Kỳ Duyên Mai” là không đúng, vì làm như thế là chúng ta tạo cơ hội cho bọn cộng sản Miền Bắc phản tuyên truyền. Bọn lính Miền Bắc hãnh diện làm “Lính Cụ Hồ”, nhưng người lính Miền Nam phải tự hào mình là lính phụng sự Tổ Quốc, đúng với tôn chỉ “Tổ Quốc – Danh Dự  –Trách Nhiệm” mà Quân Đội đã dạy ở Quân trường”. Tướng Kỳ gật gù, cười nửa miệng: “Khá lắm! Thôi về đơn vị mà bay cho đàng hoàng đi! Đừng lý sự nữa mà có ngày bị nhúp bây giờ!”. (Nhúp tức là nhốt tù, chữ mà ông Kỳ thường dùng, nhưng chưa nhốt ai bao giờ).

Chú nghĩ mình may mắn là người lính VNCH. Nếu chú là “Bộ Đội Cụ Hồ” mà dám cả gan phản đối thượng cấp như thế thì chắc chắn sẽ bị xử bắn! Hoặc nếu gặp cấp chỉ huy khác, thì số phận của chú chắc chắn sẽ giống như ông sĩ quan Quân Cảnh đã chận bắt đoàn xe “Còi Hụ Long An”.

Chú kể cho Tú nghe hai mẩu chuyện đó để Tú hiểu rằng tuy chú không có bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ như bao ông trí thức khác, nhưng chú rất có ý thức về ý nghĩa của cuộc chiến đấu giữa Quốc Gia và Cộng Sản. Súng ống, bom đạn chỉ là phương tiện; chính nghĩa mới là vũ khi tối quan trọng để cho người chiến sĩ chịu hy sinh. Khi mình tự đánh mất chính nghĩa thì chắc chắn mình nắm phần thất bại.

Sự bịp bợm của Kháng Chiến HCM được bọn truyền thông ươn hèn đồng lõa, đã làm cho cuộc chiến đấu cho Tự Do Dân Chủ của người Việt Nam ở hải ngoại trở nên mất chính nghĩa. Điều cơ bản đó bất cứ người hoạt động chính trị hay đấu tranh nhân quyền nào cũng phải biết: CHÍNH NGHĨA!

Khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” ra đời, quan sát phản ứng của dư đảng Kháng Chiến (Việt Tân), phản ứng bồi bếp của một vài tờ báo, chú càng cảm thấy khinh bỉ họ hơn. Trước đây chú nghĩ nhà báo sợ khủng bố, nên cảm thông. Nhưng nay thời côn đồ trấn lột của Kháng Chiến qua rồi mà im lặng trước sự phi nghĩa, là bản chất ươn hèn và bất nhân đã nằm sẵn trong máu.

À chú quên nói một điều. Kháng Chiến là danh từ hết sức thiêng liêng của thanh niên nam nữ yêu nước chống ngoại xâm. Nhưng bọn Việt Cộng đã làm cho nó trở nên Khiến Chán. Ngày nay hai chữ Kháng Chiến trở thành một điều gì đó đáng khinh bỉ, đáng phỉ nhổ nhằm ám chỉ anh em dòng họ Hoàng Cơ tổ chức Đại Hội Chính Nghĩa để làm tiền phi pháp. Cũng làm Kháng Chiến, nhưng ông Trần văn Bá xứng đáng tôn thờ, kính trọng. Còn Hoàng Cơ Minh đích thực là tên tội đồ chẳng khác gì Hồ Chí Minh. Bồi bút Giao Chỉ Vũ văn Lộc dùng câu hát của nhạc sĩ Nguyễn văn Đông “Trách chi người mang thân giúp nước” là một sự bợ đỡ hèn hạ mà người linh VNCH không nên có.

Ông Hoàng Cơ Minh lên đường Đông Tiến là tự chọn cho mình cái chết, bởi vì sợ phải trả lời với pháp luật về cái chết của ba cháu, là do sự thúc đẩy của Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu của Tổng Bí thư Việt Cộng Nguyễn văn Linh – và do máu tham của Hoàng Cơ Định muốn anh mình chết để thừa hưởng món tiền bất nhân bất nghĩa. Hoàng Cơ Minh giống như tên cướp cùng đường, bị cảnh sát “dzí” hết cách thoát thân thì tự sát thôi, chứ anh hùng quái gì? Việt Tân làm lễ truy điệu HCM hằng năm là để tự cho tổ chức của mình có chính nghĩa, chứ chẳng thương tiếc gì HCM. Điều thật bất hạnh là những tên “tai to mặt lớn” trong Cộng Đồng đến thành kính thắp hương, lâm râm khấn vái trước bàn thờ Hoàng Cơ Minh (HCM) chẳng khác gì những thằng “mặt dơi tai chuột” Việt Cộng vái lạy Hồ Chí Minh (HCM)! Việt Cộng là bọn người không có nhân cách. Chẳng lẽ lãnh tụ Chống Cộng ở Bolsa cũng là một phường mất nhân cách, lên khung cổ cồn cà vạt, để thành kính vái lạy một tội nhân đã ném hai chữ CHÍNH NGHĨA xuống bùn đen?

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Trong buổi họp báo của cháu tại San José vào ngày 29 tháng 4 vừa qua, chú đã công khai đứng ra cám ơn nhà báo AC Thompson và cháu. Anh AC Thompson là nhà truyền thông người Mỹ chính gốc còn quan tâm đến cái chết oan khuất của những nhà báo người Mỹ gốc Việt. Trong khi có vài nhà báo “Mỹ Giấy” gốc Việt mất nhân cách thì viết bài bênh vực Việt Tân. Ban đầu Việt Tân vu cho AC Thompson do Việt Cộng đứng đàng sau giật dây. Bây giờ có hạng người cũng bất lương không kém, bảo rằng AC Thompson làm cuốn phim “Terror In Little Saigon” là mong đoạt giải thưởng! Thế thì những nhà hoạt động trong các tổ chức “Thầy Thuốc Không Biên Giới” hay trong “Nhà Báo Không Biên Giới” đều là những nhà hoạt động vì lợi, vì danh cả sao? Tiện đây, chú xin cảm ơn nhà báo Tôn Nữ Hoàng Hoa, nhà báo Hoàng Lan Chi đã “can đảm” bênh vực cháu. Chú dùng chữ “can đảm” bởi vì họ không sợ bọn “dư luận viên” của Việt Tân bôi nhọ thanh danh. Đồng thời, chú cũng xin cám ơn nhà báo gốc Việt như quý ông Hữu Nguyên, Kiêm Ái, Trương Minh Hòa, Lão Móc … đã đứng về phía công lý.

Trước đây, chú biết Mặt Trận có K-9, nhưng không thể quả quyết Mặt Trận nhúng tay vào tội ác. Bởi vì mình viết mà không có chứng cớ thì rất dễ bị kiện. Nhưng nay nhờ anh AC Thompson làm phim “Terror In Little Saigon” thì sự nghi ngờ ấy đã thành hiện thức. Bởi vì Nguyễn Xuân Nghĩa đã thú nhận với AC Thompson rằng Mặt Trận có họp bàn thanh toán nhà báo Đỗ Ngọc Yến, nhưng được Nguyễn Xuân Nghĩa tha mạng. Nguyễn Xuân Nghĩa dọa sẽ kiện anh AC Thompson về tội vu khống, nhưng tới nay chẳng thấy kiện cáo gì cả.

Riêng cháu, chú cảm phục vì cháu vừa là người con chí hiếu, vừa là người có công lớn đối với Cộng Đồng và các đảng chính trị Chống Cộng. Lẽ ra Cộng Đồng và các đảng Chống Cộng phải hợp lực nhau để tìm cho ra thủ phạm ở trong cái băng đảng nhân danh “Giải Phóng”, lại tiêu diệt tiếng nói chính đáng của nhà báo yêu chuộng chính nghĩa. Chú ngưỡng mộ cháu, vì tim ra thủ phạm chưa đủ, mà cần phải diệt cái bọn đầu nậu buôn bán Kháng Chiến. Nhờ Tú mà chú biết ông Trúc Hồ tổ chức gây quỹ cho nhạc sĩ Việt Khang kiếm được rất nhiều tiền, nhưng chỉ gửi cho Việt Khang 250 đô-la!

“Nhân dân nào, Chính quyền đó!”, nay ta có thể nói “Tị Nạn nào, Cộng Đồng nấy” cũng chẳng sai. Kháng Chiến Bịp hay Việt Tân Ma tồn tại ở hải ngoại tới ngày nay là vì có những phần tử tồi bại toa rập vì tư lợi hoặc vì hư danh. Cộng Đồng chống Cộng, đảng chính trị chống Cộng chỉ to mồm lên án sự tàn bạo, lưu manh, mờ ám của cộng sản trong nước mà thờ ơ, khoanh tay đối với việc “đóng cọc” những cái vòi con bạch tuộc của cháu, đều là Chống Cộng cho có hình thức, dỏm. Vì chuộng hình thức, vì dỏm nên “bốn ngàn tuổi mà không chịu lớn. Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm” là vậy!

Nhờ sự tìm tòi, điều tra của cháu mà người ta mới biết những bộ mặt như Trịnh Hội, Trúc Hồ, Nam Lộc, Hồng Thuận, Hà Giang …  cấu kết với Hoàng Cơ Định, Hoàng Tứ Duy, Đỗ Hoàng Điềm đi lừa chính phủ Hoa Kỳ. Cộng Đồng Chống Cộng VN “hiền” nên Việt Tân giỡn mặt được. Nay cháu khám phá ra Việt Tân qua mặt cơ quan thuế vụ Hoa Kỳ, thì Việt Tân khó lòng chạy tội?

Nhà báo Nguyễn Đạm Phong bị quân khủng bố hạ sát. Nhưng ông may mắn có người con báo hiếu cho cha thật đáng làm cho mọi người có trái tim nhân ái xúc động. Cháu vượt xa hơn thế, cháu Tú à. Cháu còn nối chí cha để trừ gian diệt bạo cho Cộng Đồng. Bấy lâu nay chú tự cảm thấy thẹn, xấu hổ vì sự bất lực của mình. Nay chú mới có chút tự hào vì còn có những thanh niên như cháu. Chú mong ước các bạn trẻ đừng noi theo cái thói vô cảm, thờ ơ của lớp người chạy theo hư danh, tư lợi.

Nhà báo Lê Triết – một đồng chí đảng viên Đại Việt Cách Mạng – tuy không có người con như Nguyễn Thanh Tú đi tìm công lý cho cha, nhưng Lê Triết còn có đồng chí Đại Việt đang hoạt động, thì sao nỡ để cho cái chết của đồng chí Lê Triết đành đi vào quên lãng? Thờ ơ với cái chết của người đồng chí của mình, mà hô hào giải phóng Việt Nam khỏi bàn tay Việt Cộng, thì lấy ai tin tưởng mình?

Vì nghĩ như thế, nên chú đã lấy tư cách một cựu đảng viên Đại Việt Cách Mạng viết cái email gửi tới các nhà lãnh đạo trong đảng Đại Việt Cách Mạng như Đại sứ Bùi Diễm, Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, Dân biểu Nguyễn Lý Tưởng, Dân biểu Nguyễn Đức Cung, Lê Đình Cai… để yêu cầu quý vị đó lên tiếng vì cái chết của vợ chồng nhà báo Lê Triết là do những viết bài viết lột mặt nạ Mặt Trận. Bởi vì chú muốn giúp họ phải thể hiện tình đồng chí giống như tình người lính không bỏ rơi đồng đội.

Truyền thông là một vũ khí vô cùng lợi hại. Nếu bọn làm truyền thông bất lương, chúng có thể giết chết một người lương thiện hoặc giết chết một quốc gia. Đó là trường hợp Việt Nam Cộng Hòa đã bị bức tử. Tổng thống Ngô Đình Diệm không hề chủ trương đàn áp Phật Giáo, nhưng bọn Việt Cộng đội lốt nhà sư tranh đấu vu cho ông cái tội kỳ thị tôn giáo, mang Ngài Quảng Đức đi đốt mà bảo là tự thiêu! Chú đã viết thư yêu cầu ông Trần Quang Thuận hãy nói rõ Sự Thật về cái chết của Ngài Quảng Đức, nhưng ông Thuận không có tinh thần “VÔ ÚY” của Phật dạy, nên đã ngậm tăm rất hèn!

Ngày 28 tháng 8 năm 1988, trong cuộc họp thống nhất Đại Việt tổ chức tại nhà Trung tá Nguyễn Quang Vĩnh (người bạn phi công cùng khóa với chú) ở San Francisco, chú đã dám thẳng thắn nói rằng các đồng chí niên trưởng chia rẽ nhau vì không thực sự yêu nước và không có cái dũng để thi hành kỷ luật đảng. Sau khi Tổng thống Diệm bị lật đổ, hai đồng chí Hà Thúc Ký và Nguyễn Tôn Hoàn đứng ra nhận lời tuyên thệ của ông Nguyễn văn Thiệu gia nhập Đại Việt. Nhưng qua năm 1967, sau khi trở thành Tổng thống, ông Thiệu lập ra đảng Dân Chủ, tức là phản đảng, mà các đồng chí không có phản ứng, lại còn hưởng quyền lợi từ tay ông Thiệu. Tại sao các đồng chí đều Chống Cộng, lai chia ra hai đảng Đại Việt Cách Mạng và Tân Đại Việt? Tại sao đa số đảng viên Đại Việt Cách Mạng là người Miền Trung; đa số đảng viên Tân Đại Việt đều là người Miền Nam để lớp trẻ chúng tôi như anh Vĩnh, chủ nhà, mang tiếng là người của anh Huy và tôi mang tiếng là người của anh Ký. Tại sao các đồng chí đều biết anh em ông Hoàng Cơ Minh làm kháng chiến bịp bợm là giết chết Chính Nghĩa Quốc Gia, mà các đồng chí im lặng? Không khí buổi họp trở nên rất căng thẳng.

Cụ Cung Đình Quỳ, lúc bấy giờ đã 92 tuổi, đề nghị tạm ngưng họp để ăn trưa. Người anh thúc bá của chú bác sĩ Đặng văn Sung gọi chú ra một góc, khiển trách: “Chú Âu vẫn mang thói nhà binh, nóng nảy. Chú nói như hồi nãy là làm mất lòng anh Ký, anh Huy lắm đấy!” Chú lễ phép đáp: “Thưa anh, đến nay là năm 1988 mà Đại Việt mới có cuộc họp thống nhất Đảng là đã quá muộn. Chúng ta họp nhau để mổ sẻ vấn đề. Mà mổ xẻ, ắt phải đau đớn thôi! Em thừa sức để nói những lời xưng tụng để làm đẹp lòng các anh. Nhưng thử hỏi, chúng ta không nhìn vào SỰ THẬT thì làm sao có thể chiến thắng cộng sản?”. Đại sứ Bùi Diễm, Tiến sĩ Nguyễn văn Canh, anh Lê Tấn Trạng, anh Nguyễn văn Ánh là những người hiện diện trong buổi họp vẫn còn sống.

Giữa năm 2016, nghe tin Tiến sĩ Nguyễn văn Canh đang tá túc tại nhà Tiến sĩ Trần Huy Bích trong khu Mobil Home chú đang ở để dự buổi họp mặt thường niên của “Trí Thức”, chú ghé lại thăm. Chú còn lặp lại với Tiến sĩ Nguyễn văn Canh những gì chú đã nói trong Hội nghị Thống nhất Đại Việt vào năm 1988. Chú yêu cầu Tiến sĩ Canh vận động giới trí thức (xứng danh trí thức) ủng hộ cháu con của nạn nhân oan khuất và loại đảng Việt Tân ra khỏi Cộng Đồng Chống Cộng. Chỉ có người tị nạn không quan tâm tới chính trị mới không nghi ngờ Việt Tân là công cụ của Việt Cộng! Bởi vì nơi nào có hoạt động của Việt Tân thì nơi đó đều có sự chia rẽ. Mục đích của Việt Cộng là chia rẽ Cộng Đồng.

Việt Tân nguy hại cho Cộng Đồng hơn Việt Cộng. Bởi vì Việt Cộng không thể đứng ra làm Đại Nhạc hội “Cám Ơn Anh” để gây quỹ lấy tiền bỏ túi. Việt Cộng không thể hô hào “Triệu Con Tim Triệu Tấm Lòng” để mê hoặc giới trẻ Việt Nam tị nạn. Tổng Giám đốc SBTN khẳng định “Chúng ta đòi lật đổ Chính Quyền Cộng Sản là sai” mà lãnh tụ các đảng Chống Cộng, lãnh tụ Cộng Đồng Chống Cộng đều im tiếng nên họ không thể hô hào đồng bào đừng du lịch Việt Nam, đừng gửi tiền cho Việt Cộng để quần chúng hưởng ứng, bởi vì ho không có uy tín. Họ chống Cộng dỏm!

Nhà văn Huy Phương viết bài đề nghị một phương pháp muốn Chống Cộng có hiệu quả thì phải dùng một vũ khí rất lợi hại: Đó là TẨY CHAY VIỆT CỘNG! Bài viết của nhà văn Huy Phương được phổ biến rộng rãi trên cộng đồng mạng, chứng tỏ mọi người biểu đồng tình. Vấn đề là nhà văn, nhà giáo Huy Phương có còn cộng tác với Đài SBTN của ông Trúc Hồ hay không, để đồng bào noi gương?

Tiến sĩ Y khoa Trần văn Tích ở Đức, viết email cho chú: “Đồng ý xưa kia Kháng Chiến HCM có phạm vào tội ác, nhưng bây giờ đảng Việt Tân đã tốt lắm rồi. Nhờ có Việt Tân, mỗi khi Cộng Đồng tổ chức biểu tình chống Cộng thì được họ cho mượn đại kỳ (cờ lớn) và hệ thống âm thanh. Đêm về lạnh lẽo, mọi người được cán bộ Việt Tân cho thường thức bát cháo nóng lót lòng.

Một người bạn của chú, bị tù trong trại Tập Trung cộng sản, ca ngợi những bài hát Chống Cộng của Trúc Hồ, khen Nguyễn Xuân Nghĩa thông thái, chú nhắc lại hai mẩu chuyện này cho bạn chú nhớ: Phạm Ngọc Thảo là người Công Giáo, con nhà giàu ở Miền Nam (một bằng chứng khó theo cộng sản) thường đến xưng tội với Đức Cha Ngô Đình Thục, được Cha Thục tiến cử với Tổng thống Ngô Đình Diệm, được bổ nhiệm làm Tỉnh trưởng tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre, quê hương bà Nguyễn thị Định). Phạm Ngọc Thảo giết rất nhiều du kích Việt Cộng, rất được Tổng thống Diệm tín cẩn. Cuối cùng, Phạm Ngọc Thảo lộ nguyên hình là một cán bộ cao cấp của Việt Cộng. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu từng vỗ vai nhà báo Phạm Xuân Ẩn khen ngợi: “Nếu Miền Nam có chừng 10 ký giả như Phạm Xuân Ẩn thì thành trì Chống Cộng của Miền Nam sẽ vững như đồng.”  Cuối cùng người ta mới biết Phạm Xuân Ẩn là một viên Tướng Việt Cộng nằm vùng.

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cháu Mười Cúc Nguyễn văn Linh Tổng Bí thư Việt Cộng ở lại Việt Nam, làm việc với chế độ mới, sau 5 năm được chế độ mới sắp xếp cho ra ngoại quốc, gia nhập Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh giữ trọng trách Kế Hoạch, rồi Tuyên Huấn. Chú ngờ rằng Nguyễn Xuân Nghĩa rời Việt Nam không phải để đi tìm tự do, mà phải có sứ mạng để thực hiện kế hoạch của Việt Cộng. Bởi vì không nhà Kế Hoạch nào đẩy lãnh tụ đi về Khu Chiến một cách công khai cả. Và ngờ rằng Hoàng Cơ Định toa rập với Nghĩa để làm ông Trùm Mafia nhằm thu tiền bạc cho con, cho cháu.

Chú cũng ngờ Nguyễn Xuân Nghĩa là người thành lập đảng Việt Tân, bởi vì những thứ như Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm, Hoàng Tứ Duy không đủ khả năng viết “Đảng Quy – Đảng Chế” cho bộ máy điều khiển đảng Việt Tân giống như mô thức và từ ngữ y hệt Việt Cộng. Và khi hoàn thành công tác xây dựng đảng, Nguyễn Xuân Nghĩa nhảy sang lãnh vực Truyền Thông cũng không phải tình cờ.

Trúc Hồ là tay mơ, mới sang Hoa Kỳ “tị nạn”, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, nhà văn Phan Nhật Nam coi Trúc Hồ như thằng con nít, không thể nào làm Tổng Giám Đốc Đài Truyền Hình Quốc Tế SBTN, ắt phải có kẻ đứng đàng sau. SBTN thoải mái làm phóng sự từ Bắc chí Nam tại Việt Nam.

Người “ngây thơ, hồn nhiên” cười chê chú nhìn đâu cũng thấy Việt Cộng. Không phải vậy đâu, cháu Tú à. Chú vẫn thường nói: “Việt Cộng rất ngu, rất tồi bại trong vấn đề làm cho dân giàu nước mạnh, đưa Đất Nước đến trình độ văn minh. Nhưng chúng nó là chuyên viên thượng thặng trong vấn đề phá hoại Đất Nước. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, luật sư Trịnh Đình Thảo không phải là Việt Cộng mà chúng nó đã biến những người đó làm việc cho cộng sản bằng kỹ thuật Blackmail. Chỉ khi nào thân bại danh liệt thì mới trối trăng với vợ con giống như nhà báo Phạm Ngọc Thảo viết di chúc “Đừng chôn tôi bên cạnh mộ của những thằng cộng sản”.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Chú chẳng phải là một cựu quân nhân mà thôi; chú còn là một chiến sĩ. Một chiến sĩ nguyện suốt đời phụng sự lý tưởng “Dân Tộc Sinh Tồn”, chiến đấu vì hạnh phúc của đồng bào và vì quyền lợi Tổ Quốc. Chú còn là một đệ tử trung thành của Đức Thích Ca. Ngài dạy rằng: “Đừng sợ bất cứ ai và đừng làm cho bất cứ ai sợ mình”. Nhưng chú chỉ đồng ý với Ngài một nửa. Trong buổi ra mắt sách “Hành Trình Đức Tin”, của nhà giáo Nguyễn Đức Tuyên, chú được mời lên phát biểu cảm tưởng. Chú nói: “Người nào chống cộng sản vô thần thì phải có Đức Tin Tôn Giáo để Biết Sợ và Không Biết Sợ. Sợ để không làm Điều Ác hoặc toa rập với Tội ác. Đó là sợ bị Giáo Chủ của mình trừng phạt. Không Sợ vì nếu bị kẻ thù giết thì chúng chỉ giết được xác thân; chứ không thể giết linh hồn. Mà nếu chết, thì được về với Chúa, với Phật, chứ việc gì phải Sợ? Cho nên danh tướng Trần Bình Trọng, Thầy Chu văn An, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã trở nên bất tử. Tuy là tín đồ Phật Giáo, nhưng tôi tin lời dạy của Chúa Jesus: SỰ THẬT GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI”.

Những lời nói quả quyết của chú đã được cử tọa đứng lên vỗ tay nhiều lần. Cựu Nghị sĩ Lê Châu Lộc từ phía khán giả đến đón chú từ bục giảng bước xuống, dẫn chú ra hành lang bên cạnh, yêu cầu chú làm diễn giả trong dịp lễ tưởng niệm Tổng thống Ngô Đình Diệm vào năm tới. Tiếc thay! Nghị sĩ Lê Châu Lộc qua đời sau đó, nên chú không được dịp trình bày suy nghĩ của mình. Nếu chú được nói, chú sẽ lặp lại lời của Tổng Thống Ngô Đình Diệm: “Ta tiến, các ngươi hãy tiến theo ta. Ta lùi, các ngươi hãy giết ta. Ta chết, các ngươi hãy nối chí ta”.

Chú thờ Phật tại nhà, ít khi đi chùa. Vì ngày nay chùa không phải là nơi di dưỡng tâm hồn, là nơi mình có thể tìm thấy sự an lạc. Chú nghĩ rằng nếu ai là người có ĐỨC TIN mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ chống lại bọn lợi dụng Tôn Giáo làm tay sai cho Việt Cộng. Nếu ai có NIỀM TIN mạnh mẽ vào lý tưởng Quốc Gia thì phải mạnh mẽ chống lại bọn lừa đảo, bịp bợm làm hoen ố CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA. Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh cha đẻ đảng Việt Tân tổ chức mấy kỳ Đại Hội Chính Nghĩa, nhưng thực chất là lừa đảo, bịp bợm, mà lại dùng bạo lực để bịt miệng người công chính, là điều không thể chấp nhận được.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu khuyên chú nên viết ngắn, gọn, cô đọng để độc giả kiên nhẫn đọc. Chú không có văn tài như Cụ Sức Mấy Đinh Từ Thức chỉ cần viết “Kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ” là đủ miêu tả tình hình Chống Cộng ở hải ngoại. Đau thật! Xấu hổ quá!

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang khuyên chú không nên nặng lời chê bai các cụ “Lão Thành Cách Mạng” là hèn nhát, để kéo họ về phía mình. Chú trả lời rằng những cụ “Lão Thành Cách Mạng” đối với chú là các bậc tiền bối; chứ không phải là trẻ thơ để chú phải dùng lời ngon ngọt dỗ dành họ từ bỏ sự sùng bái Hồ Chí Minh là Cha Già Dân Tộc và chấm dứt sự tự hào công lao Đánh Pháp, Đuổi Mỹ.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A viết email cho chú nguyên văn như sau: “Anh em Dân Chủ ở bên này thường đem những bài viết của Bằng Phong ra thảo luận. Có đến 95 phần trăm đồng ý với những lý lẽ của anh. Chỉ có điều mà anh em không đồng ý, vì Bằng Phong kêu gọi bạo lực”. Chú trả lời: “Với bọn lãnh đạo cương quyết chủ trương thà mất Nước hơn mất Đảng, thì chúng ta không còn con đường nào khác, chỉ còn có cách lấy mạng đổi mạng mới thực hiện nổi cuộc cách mạng cứu nước thôi!”

Sở dĩ bài viết của chú thường dài, vì mỗi khi nêu lên một ý tưởng thì chú phải dẫn chứng sự kiện để độc gia nhìn nhận bài viết của mình có cơ sở (base). Cho nên, bài viết của chú nếu có lê thê, nhưng không đến nỗi là loại vứt đi. Bằng cớ chú khuyên giáo sư Nguyễn Huệ Chi chủ trang mạng Bauxitevnnên treo tấm hình nhà cách mạng Phan Chu Trinh để luôn luôn ghi nhớ nhiệm vụ của người trí thức: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, thay vì treo tấm hình Võ Nguyên Giáp, người đã nướng hàng triệu thanh niên nam nữ trong cuộc chiến tranh vô bổ. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã nghe lời chú, nên trang mạng Bauxitevn ngày nay đã treo tấm hình của chí sĩ Phan Chu Trinh. Một sự kiện khác là chú nhận được rất nhiều cú điện thoại, email thổ lộ của độc giả ái mộ (sic!) chú. Họ còn nói họ đọc đi đọc lại nhiều lần bài viết của chú hoặc còn “save” bài viết vào một “folder” riêng để làm tài liệu. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện viết: “Sự hiểu biết là mồ chôn cộng sản”.

Chú không phải là sử gia, nhưng do cơ duyên “Lạc Đường Vào Lịch Sử” (tác phẩm của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn) nên chú biết được một số sự kiện mà nhà viết sử không viết ra.

Nước Việt Nam ta đã bị bọn đầu nậu Việt Cộng bán cho Tàu Cộng mất rồi. Nòi giống ta cũng đang bị bọn Việt Cộng toa rập với Tầu Cộng âm mưu diệt chủng. Chỉ còn khoảng 3 triệu người Việt trên thế giới giống như “Endangered Species” (Sinh vật hiếm quý) mà không ai giúp bảo tồn, nên chính chúng ta phải tìm cách “Gây Giống” lại. Chú mong ước làm sao nòi giống Việt Nam mình ít ra phải có lòng tự trọng như dân tộc Nhật Bản để không phải bị đọc hàng chữ bằng tiếng Việt treo tại các cửa hiệu khắp nơi trên thế giới: “ĂN CẮP LÀ PHẠM TỘI TRỌNG”. Nên chú phải đem kinh nghiệm của mình về cộng sản để giúp các bạn trẻ tiếp nối công việc “Chống Cộng Cứu Nước” của mình.

Sở dĩ chú viết thư kêu gọi quý vị đồng chí Đại Việt Cách Mạng hãy đi tìm công lý cho cố đồng chí Lê Triết bị quân khủng bố giết chết do những bài báo hài tội Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, là vì chú muốn noi gương sự hiểu thảo của cháu đối với người cha. Không chỉ có người trẻ phải noi gương người già, bởi vì ngạn ngữ Pháp có câu: “L’enfant est le père de l’homme” (Trẻ con là cha của người lớn). Chú tuy đã già (gần 80 tuổi) nhưng chú không được phép gọi cháu Nguyễn Thanh Tú là HẬU DUỆ.

Chú hy vọng dần dần sẽ có nhiều người trong khối da số thầm lặng (silent majority) sẽ ủng hộ cháu, vì việc làm của cháu không phải chỉ là việc của người con hiếu thảo mà thôi; cháu còn làm việc trừ gian diệt bạo nữa. Chống Cộng là đạo lý sống ở đời, bởi vì chúng ta chống sự lừa đảo, sự lưu manh và tội ác. Chú là người viết độc lập, không còn ở trong đảng phái nào, không bị ai chỉ đạo. Chú chỉ làm theo lương tâm mách bảo: Không im lặng, không a dua với với bọn lừa đảo.

Thân ái,

Bằng Phong Đặng văn Âu

Posted in Tài Liệu về Phim Terror in Little Sài Gòn | 2 Comments

Góp ý với Ông Đỗ Thông Minh – Hữu Nguyên, Saigon Times

Kính thưa Quý vị,

Theo dõi video cuộc họp báo ngày 29 tháng 4, 2017 của ông Nguyễn Thanh Tú, ông Đỗ Thông Minh đã gửi email cho ông Nguyễn Xuân Nam (Cali Today), nhận xét: “Tôi chỉ có thể nói Nguyễn Thanh Tú đi tìm công lý mà phạm nhiều sai lầm, làm nhiều việc phi công lý. Tôi hỗ trợ ít nhiều mà thành nạn nhân tới 4 lần. Có ý kiến gì xin cho biết?” Sau đó, trả lời báo Cali Today, suốt nửa tiếng đồng hồ, ông Đỗ Thông Minh đã đưa ra những cáo buộc đầy võ đoán nhằm hậu thuẫn cho nhận xét của ông. (xin click vô đây nghe nguyên văn). Nghe bài phỏng vấn, tác giả Hoàng Ngọc An “thấy bất bình”, đã viết 2 bài, thẳng thắn chất vấn và phê phán những nhận xét thiếu công bằng, thậm chí “lố bịch” của “học giả” Đỗ Thông Minh, người “ở vào bậc cha chú của ô Tú” (Xin click vô đây coi nguyên văn).

Phần quý trọng và ngưỡng mộ, sự thẳng thắn, can đảm và thông minh, của ông Nguyễn Thanh Tú, trên con đường ông đi tìm công lý cho thân phụ và làm sạch cộng đồng; phần nhận thấy, VC và MT/VT liên tục đánh phá ông Nguyễn Thanh Tú một cách nham hiểm và tinh vi; phần thất vọng trước việc ông Đỗ Thông Minh hành xử không xứng đáng với tuổi tác, uy tín và cương vị của ông, khi ông có những nhận xét sai lệch về ông Nguyễn Thanh Tú, chúng tôi mạnh dạn viết bài này, với ước vọng, được sự quan tâm, chia sẻ và phổ biến của Quý vị.

Trân trọng,

Hữu Nguyên

 

Góp ý với Ông Đỗ Thông Minh

Mấy chục năm qua, ông Đỗ Thông Minh là người nổi tiếng yêu nước, chống cộng, một học giả uyên thâm văn hoá, ngôn ngữ Việt, Nhật… Chỉ nguyên cái tên “Thông Minh”, cùng công lao sáng lập Tổ Chức Người Việt Tự Do tại Nhật năm ông mới 25 tuổi, “là người đầu tiên trong 3 người sáng lập Mặt Trận, chống CS quang phục quê hương” năm ông mới 30 tuổi, cũng đủ tạo ấn tượng và sự ngưỡng mộ cho bất cứ ai, dù chỉ mới nghe tên ông, hoặc gặp ông lần đầu.

Đặc biệt, ĐTM còn là người rất khôn ngoan, tài ba, biết tiến thoái một cách thức thời. Vì thế, trong lúc Tướng Hoàng Cơ Minh và hầu hết kháng chiến quân tin tưởng đi theo ĐTM, đều hy sinh hoặc phải sống trong lao tù CS hàng chục năm, riêng Đỗ Thông Minh, mặc dù là người đầu tiên phát động phong trào kháng chiến phục quốc, cho đến nay, sau 40 năm, ông vẫn sống ung dung hạnh phúc bên vợ con, trong hào quang và tiếng tăm của người “tìm đường cứu nước”.

Rất tiếc, một người thông minh, tài ba và khôn ngoan như thế, khi trả lời phỏng vấn đã khiến người nghe thất vọng, thấy ông không những không có sự chín chắn, bao dung, độ lượng của một người ở tuổi cha chú; ông còn thiếu hẳn sự khách quan, vô tư của một học giả, trước những lời tuyên bố phụng sự chân lý và cộng đồng, hết sức chân thành, cảm động và rõ ràng của ông Nguyễn Thanh Tú, người chỉ đáng tuổi con cháu của ĐTM.

NGUYỄN THANH TÚ PHỤNG SỰ CHÂN LÝ

Ngày 29/4/2017, ông Nguyễn Thanh Tú, con của cố ký giả Đạm Phong, họp báo tố cáo tội ác và chính sách “dùng người ngu làm giầu cho người khôn” của đảng Việt Tân và Đỗ Thông Minh.

Trong cuộc họp báo ngày 29 tháng 4, 2017, sau khi trình bầy sự thật, 5 nhà báo Việt bị giết, “cả trăm hội đoàn, hội đồng liên tôn, truyền thông, tổ chức chính trị,… biết bao nhiêu mà nói, mà không một người lên tiếng. […] Đã như vậy, họ còn tìm đủ mọi cách sỉ vả [những người làm phim Terror in Little Saigon] tồi tệ”, ông Nguyễn Thanh Tú kể lại thật cảm động những thao thức của ông và lời Mẹ dặn, ở phút

18:00 Lúc cháu trở lại cộng đồng VN, cháu muốn bỏ đi liền. Quay lại, cháu thấy không phải là thất vọng, mà buồn… hay hổ thẹn thì đúng hơn. Nhưng mẹ cháu bảo, thôi Tú con, dù sao con cũng là cộng đồng, cộng đồng là con. Và bố con [chết] bỏ mẹ chỉ vì cộng đồng. Thành ra con phải quay lại với cộng đồng. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Ở phút 18, giây thứ 27, Nguyễn Thanh Tú cũng tha thiết và chân thành kêu gọi những người cầm bút hãy phụng sự SỰ THẬT để giải phóng cộng đồng VN khỏi sự dối trá:

18:27 Cháu kêu gọi những người cầm bút, vì tinh thần đồng nghiệp, vì sự thật, phải đòi hỏi SỰ THẬT. Vì SỰ THẬT sẽ giải phóng cộng đồng VN hải ngoại. Để rồi chúng ta có một tiếng nói mạnh. […] Những người con đất Việt có hiếu, trong nước và xứ người, hãy đứng với tôi, để cho băng đảng VT này biết, CHỮ HIẾU KHÔNG CÓ ĐỐI THỦ! (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Song song với CHỮ HIẾU và bổn phận đi tìm CÔNG LÝ CHO CHA, ông Nguyễn Thanh Tú còn hiểu rõ CHÍNH NGHĨA ông đang theo đuổi là CHÍNH NGHĨA CỦA CỘNG ĐỒNG VN VÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC ĐÃ BỊ MT/VT TỬ HÌNH CHỈ VÌ HỌ MUỐN NÓI LÊN SỰ THẬT. Ông nói ở phút 30 giây 59:

30:59 CHÍNH NGHĨA ngày nay không phải là của cá nhân tôi, mà tiếng CHÍNH NGHĨA tôi nói ở đây là của chung của cộng đồng Việt Nam, của những người đã tình nguyện đi theo ông Hoàng Cơ Minh, bị tử hình ở trong trại`Thái Lan. Tôi và AC phỏng vấn [nhân chứng và được họ cho biết] trong những người đó, có người chỉ vì ăn trộm một muỗng đường của ông Hoàng Cơ Minh thôi, [người đó] bị tử hình 18 viên đạn. Rồi những người biết SỰ THẬT, rời Thái Lan đi nhưng bị cảnh sát Thái Lan chặn [?] lại và bị MT/VT tử hình. Tại sao mấy người đó bỏ đi? Tại vì họ biết, đây là SỰ GIẢ DỐI, họ muốn rời đi để nói cho cộng đồng biết SỰ THẬT. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 2)

Nhắc lại những lời dặn dò, hết sức can đảm và cảm động, có giá trị như những lời TIÊN TRI của thân phụ, về MT/VT, về cộng đồng và truyền thông Việt ngữ hải ngoại, ông Nguyễn Thanh Tú nói ở phút 15, giây 46:

15:46 Bố tôi ngày xưa, biết là sẽ chết, nên đã chuẩn bị cho ngày hôm nay. Bố tôi có dặn tôi, con phải cẩn thận, làm việc với cái đầu, đừng làm với cái tim. 16:05 Con phải để cho VT sống với cộng đồng, cộng đồng sống với VT, để rồi đợi khi nào cộng đồng thấy rõ bộ mặt thật của VT, con hãy bước ra. 16:36 Bố tôi biết khi bố tôi nằm xuống, truyền thông VN sẽ bị Việt Tân hoá hết. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 1)

Ông Nguyễn Thanh Tú hiểu rõ, đi tìm CÔNG LÝ CHO CHA, CHÍNH NGHĨA CHO CỘNG ĐỒNG, qua việc TỐ CÁO NHỮNG TRÒ KINH DOANH TỪ THIỆN, KINH DOANH CHỐNG CỘNG, ông sẽ luôn luôn bị các thế lực, núp danh chống cộng, núp danh từ thiện, núp danh tranh đấu cho tự do dân chủ VN,… đánh phá bằng cách “chính trị hoá” việc làm của ông, chụp mũ ông là CS, biến ông thành con cờ chính trị khi ông để cho Nguyễn Phương Hùng và Vũ Hoàng Lân phỏng vấn… Ông nói ở phút 13 giây 32:

13:32: Tôi là một nạn nhân. Những thủ đoạn họ dùng, gọi tôi là CS, họ vứt báo của bố tôi, họ chận đường bố tôi, họ đánh bố tôi, và họ cũng chĩa súng vào bố tôi… Đó là những thủ đoạn họ đối với bố con tôi. 14:03 Phim vừa ra, họ gọi AC Thompson là CS. Ngày nay họ gọi Doug Zwemke là CS, họ gọi Tony Nguyễn là CS. 15:08 Còn cái tự do báo chí, tôi không được quyền cấm ông Nguyễn Phương Hùng và Vũ Hoàng Lân quay phim, phỏng vấn. Cái chuyện hai ông về VN hay không, không phải đường lối tôi đi. Tôi không phải là con cờ chính trị cho lá Cờ Vàng hoặc lá Cờ Đỏ. Trước mặt tôi, tôi chỉ thấy màu ĐEN thôi. Màu đen tượng trưng cho cái tang mà gia đình tôi còn để cho bố tôi ba mươi mấy năm nay. (xin click vô đây nghe nguyên văn clip 1)

Qua các cuộc họp báo, trả lời phỏng vấn, và những Thông Báo, được Nguyễn Thanh Tú phổ biến trong thời gian hơn một năm qua; và ĐẶC BIỆT, qua những lời tuyên bố trên đây của Nguyễn Thanh Tú, ai cũng thấy rõ, ông là người can đảm, quyết tâm đi tìm CÔNG LÝ CHO THÂN PHỤ và phụng sự cho CHÍNH NGHĨA CỦA CỘNG ĐỒNG VN.

Vậy mà không biết vì lý do gì, học giả Đỗ Thông Minh đã không nghe, hoặc có nghe nhưng không hiểu, hoặc cố tình không hiểu, khi có những nhận xét bất công về Nguyễn Thanh Tú.

NHẬN XÉT BẤT CÔNG CỦA ĐỖ THÔNG MINH

Suốt thời gian 30 phút trả lời phỏng vấn báo Cali Today, ông ĐTM đã có những nhận xét bất công về ông Nguyễn Thanh Tú, mà không hề đưa ra bất cứ bằng chứng cụ thể nào. Thí dụ, phút thứ 15, giây 24, ĐTM đã ngang nhiên chụp mũ ông Nguyễn Thanh Tú “không có lập trường, không có quốc gia, cộng sản, không cờ đỏ, cờ vàng… và cũng chẳng biết đến cộng đồng”:

15:24 Anh Nguyễn Thanh Tú luôn luôn nghe lời bố anh ấy nói hết chuyện này sang chuyện kia. Thế nhưng mà, thực ra anh ấy là con người sống không có liên hệ gì đến cộng đồng cả. Và anh ấy cũng không có lập trường gì cả. Anh ấy chấp nhận, ở cả 2 cuộc họp báo và những bài viết của anh, là không có quốc gia, cộng sản, không cờ đỏ, cờ vàng gì hết. Và anh ấy cũng chẳng biết đến cộng đồng nữa.

Trước những đóng góp cụ thể và hiển nhiên của ông Nguyễn Thanh Tú, trong việc “làm sạch cộng đồng”, giúp người Việt hải ngoại thấy rõ âm mưu “dùng người ngu làm giàu cho người khôn”, hoặc chính sách bòn rút tiền bạc của người Việt hải ngoại qua những trò rùm beng khua chiêng gõ trống, “phối hợp” làm “từ thiện dzỏm”, “chống cộng cuội”, “hậu thuẫn những nhà đấu tranh dân chủ cò mồi”,… vậy mà ông ĐTM cố tình nhắm mắt bịt tai, không nghe không thấy, tiếp tục đóng vai một “học giả yêu nước, thương dân”, dậy dỗ những lời thiên kinh địa nghĩa:

15:47 Chúng tôi chợt nghĩ đến chuyện Nguyễn Trãi và Nguyễn Phi Khanh. Khi mà Nguyễn Phi Khanh bị bắt giải về bên kia biên ải, thì Nguyễn Trãi đi theo khóc lóc, thì Nguyễn Phi Khanh nói là con hãy về lo việc nước. Những người xưa, những cái gương như vậy đó, người ta quên thù nhà mà nhớ hận nước. Còn sự thật anh Tú thì dường như tôi thấy là anh ấy không nói gì đến đất nước hết. Anh ấy không nói gì đến dân tộc khổ đau bao giờ hết. Anh ấy chỉ nói tới cái chuyện thù nhà, tức là bố anh ấy bị giết. (xin click vô đây nghe nguyên văn).

Hữu Nguyên

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 3 Comments

CHỮ HIẾU là phi công lý?

images

Cha mẹ nuôi con biển trời lai láng,
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.

From Hoàng Lan Chi

Thưa anh Đỗ Thông Minh,

1-Trong ngôn ngữ VN, như đã thưa ( công lý/phi công lý) dùng cho những sự việc lớn. VD: người A bị giết oan. Đi tìm công lý cho A: là đúng. Trường hợp của ông: Tôi cho rằng NÊN dùng chữ ( hiểu sai; hoặc vụ cáo, hoặc chụp mũ) thì có lẽ đúng hơn. Tôi cho rằng, là “học giả”, anh thừa hiểu, dùng nhóm chữ “ làm việc phi công lý” là anh dùng chữ KHÔNG ĐÚNG.

2-Anh phải đính chính khi ô Tú nói sai về chuyện giữa anh-ô Tú: là đúng ạ.

3-Anh viết ( Phi công lý ở chỗ nói sai mà cứ đưa ra trước công luận nhiều lần).

Hoàng Lan Chi viết:  Có 2 điều  ở đây:

3.1) Có thật là ô Tú cứ đưa ra, sau khi anh đã đính chính qua mail riêng? Tôi sẽ hỏi ô Tú điểu này có THẬT không?

3.2) Nói sai mà cứ đưa ra công luận, không là ( phi công lý) mà, có lẽ là ( phi đạo đức). Là “học giả”, tôi nghĩ anh thừa hiểu, hành động ( lì lợm, cứ nói sai hoài là thiếu đạo đức làm người.

3.3) Anh viết (NTT đang muốn thưa kiện VT, mà lại chính mình đưa thông tin sai nhiều quá.)

Hoàng Lan Chi viết: Thưa anh, Trong tổng cộng 22 thông báo của ô Tú, có bao nhiêu điều sai ạ? Hay anh chỉ “refer” vào trường hợp cá nhân anh để đưa đến kết luận chung chung rằng NTT đưa thông tin sai nhiều quá? Cá nhân tôi nghĩ rằng, trong văn chương có thể ngôn ngữ không rõ ràng thì chấp nhận được. Còn khi đối thoại/tranh luận, nhằm đưa ra một nhận định về một cá nhân, thì người viết CÓ NGHĨA VỤ PHẢI HẾT SỨC CẨN TRỌNG KHI DỤNG NGÔN NGỮ.

4-Nếu tôi là anh, tôi sẽ:

4.1- Viết vầy “Ông Tú đã không đính chính những điều ô viết sai về tôi”,  thay cho,  “ Ông Tú đi tìm công lý mà làm những điều phi công lý”

4.2- Viết vầy “Ông Tú đã viết sai 4 điều về tôi” thay vì “ Ông Tú đang muốn thưa kiện VT, mà chính mình đưa thông tin sai nhiều quá.

5-Anh viết: “NTT tỏ ý phi chính tri, không cờ Đỏ, cờ Vàng, là không có lập trường, bằng cớ là không hề hoạt động gì hết, lại về VN nhiều lần, không chỉ như phần chị dẫn chứng.”

Hoàng Lan Chi viết:

  • Tôi đã nghe rất kỹ các youtube của Tú. Khi anh viết ( Ô Tú nói không chính trị, không cờ vàng , cờ đỏ gì cả…) vào kỳ trước, tôi chứng minh anh đã ghi lại không đúng câu Tú nói và tôi có dẫn chứng bằng cớ là trích đoạn từ buổi họp báo, lời ô Tú nói. Đó  là  Tú không muốn là quân cờ chính trị cho ai, dù là bên cờ vàng, (ám chỉ cộng đồng) , hay bên cờ đỏ, (ám chỉ PhobolsaTV) .
  • Bây giờ, anh vẫn tiếp tục “chụp mũ” Ô Tú là “ không có lập trường” với bằng cớ là “ không hề hoạt động gì hết” và “lại về VN nhiều lần” thì tôi xin nói rằng ĐÓ LÀ  MỘT KẾT LUẬN HỒ ĐỒ. Lý do: có nhiều người tuy không hoạt động trong cộng đồng nhưng họ có lập trường quốc gia và rất ghét cs. Tương tự, có vài người, cũng có lập trường quốc gia nhưng vì vài hoàn cảnh đặc biệt như mẹ quá già (và rất yêu mẹ vì ngày xưa đi biệt cách dù nên thường phải xa mẹ. Do đó, hàng năm đều về VN, sống với mẹ mấy tháng, vì ông này đã về hưu.
  • Trường hợp ô Tú, tôi đã hỏi. Đây là câu trả lời từ ô Tú: sau khi cha bị giết, Mỹ còn cấm vận nên không giữ được lời hứa với cha. Từ 90, về làm đám ma cho bà nội. Sau đó về 8-9 lần từ 1990-khoảng 2005 để chăm/thăm viếng, cho (hơn 10 người anh em ruột thịt của cha) và ( hơn 10 người anh chị em ruột thịt của mẹ). Ô Tú đã không về VN từ 2005 đến 2015 ( thời điểm phim Terror in liitle Sài Gòn xuất hiện). Tóm lại, đó là SỰ THẬT. Hy vọng ô Minh nhìn đúng bản chất của Sự Thật và không nên phê phán quan điểm của người khác, theo kiểu ( tại sao không tham gia với cộng đồng, tại sao không lên tiếng cho cuộc đấu tranh chung) rồi chụp mũ như vầy (không có lập trường vì không hoạt động cộng đồng và về VN nhiều lần). Xin ô Minh, hãy để cho chúng tôi, không mất đi, sự kính trọng, đối với một người ( yêu nước, được xưng tụng là “học giả”) của ông.
  • Tôi xin được nhắc anh một lần nữa, xin hãy chứng minh bằng phút thứ mấy, youtube nào, mỗi khi anh muốn nêu nhận định của anh về ai đó, chớ không nên nói khơi khơi như vậy. Anh đã bất bình vì ô Tú nói sai và nói không thành có, rồi anh kết tội ô Tú,  thì anh cũng không nên ( nói hồ đồ). Huống chi, anh không phải “trẻ” màanh ở vào bậc cha chú của ô Tú.
  • Sau nữa, tôi đã chứng minh, một người như ô Tú, sau khi cha chết thì khó hoạt động cộng đồng như anh đòi hỏi.
  • Nay, để trả lời lập luận trên của tôi,  anh lại viện cớ “ khi cha mất, ô Tú 19 tuổi. Trước đó, sao không hoạt động cộng đồng?”Thưa anh, đến đây, xin lỗi là tôi phải dùng hai chữ “lố bịch” để diễn tả thái độ của anh.

Tại sao “lố bịch”? Xin thưa:

  • Quyền ham gia các tổ chức chính trị hay không là quyền tự do của công dân Mỹ được hiến pháp bảo vệ.
  • Học đường Mỹ và cả luật pháp Mỹ khuyến khích công dân Mỹ tham gia các sinh hoạt xã hội.
  • Sự việc tham gia các sinh hoạt cộng đồng (người Việt) của một người, (thế hệ 1 như tôi hay anh) hay 1,5 ( như bà Dương Nguyệt Ánh) hay thế hệ 2 (như một số người trẻ hiện nay): hoàn toàn tự nguyện. Nếu họ không tham gia, cũng không có tội gì cả và cũngkhông vì thế mà kết luận họ không phải là người quốc gia.
  • Ô Tú, làm tròn bổn phận người con đối với cha mẹ và xã hội là cố học thành tài, có mảnh bằng để sống, không sa đà vào con đường du đãng, trộm cắp, sau khi cha bị giết: là một điều đáng khen rồi.
  • Nay, ông Tú, gặp được cơ hội tốt, cộng tác với AC Thompson vì anh này đang mơ giải Emmy, để được hậu thuẫn từ Hội Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế, hầu mở lại hồ sơ năm xưa: là một minh chứng cho lòng hiếu thảo đối với cha. Ô Tú, hoàn toàn có thể chọn con đường yên bình như : “quên chuyện cũ” như ai đó ( vd con gái OB Lê Triết), sống vui vẻ bình an với gia đình. NHƯNG Ô Tú, đã chọn một con đường quá chông gai, quá gian nan, quá nguy hiểm vì ông NGHÈO hơn VT-Định, vì ông hoàn toàn không có nhiều hậu thuẫn như VT-Định, vì ông Tú không có nhiều vòi bạch tuộc như VT-Định.Đây là cuộc chiến,  châu chấu đá xe. Rất may, trong cộng đồng, hiện giờ còn nhiều người có lòng, có sự trắc ẩn, có sự thông cảm, có sự thích công bằng, đã công khai yểm trợ ô Tú. Những người này, đã giúp ô Tú, bằng những “vũ khí” họ có! Hầu hết chỉ là vũ khí “truyền thông- viết bài” để bảo vệ ô Tú, giúp “fix” lại các tin không đúng về ô Tú. Dường như, không ai “giàu” để yểm trợ ô Tú về tài chánh thì phải.

6-Vì anh quan tâm đến đời sông riêng của ô Tú, rồi lên tiếng trách móc ô Tú không tham gia con đường đấu tranh như nhiều người khác, ( sic!!) nên tôi đã hỏi và anh chưa trả lời tôi: thế các con anh thì sao ạ? Và cả con của các chiến hữu VT cũ-mới  của anh thì sao ạ? ( vd con của ô Huỳnh Lương Thiện? con của ông Nguyễn Xuân Nam?)

KẾT LUẬN: như đã thưa, tôi từng quen biết anh. Tôi yểm trợ ô Tú vì bất bình trước cái chết của 3 người (vợ chồng ô Lê Triết, ô Đạm Phong) (bị giết sau khi đăng tải các bài lột mặt nạ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh) mà ngày xưa, cộng đồng và cả báo chí Việt, vì sợ hãi, đã không dám lên tiếng. Thậm chí thân nhân người bị hại cũng không dám trả lời FBI ( bà Yung Krall viết thế trong một bài viết của Đỗ Thông Minh). Tôi cũng bất bình, trước  những hành động của VT-Định, từ 2004 đến nay. Do đó, khi thấy anh trả lời phỏng vấn của Calitoday ( vòi của Vt-Định), có những cái không được đúng, thì tôi “fix” lại mà thôi. Hy vọng anh hiểu cho. Tôi tin tưởng anh vẫn là người quốc gia VNCH, người yêu nước, người yêu sự công bằng, người chống những thủ đoạn gian manh/hay khủng bố.

Kính

Hoàng Lan Chi

Posted in Linh Tinh | 5 Comments

Tên tôi là Nguyễn Thanh Tú. Nhân chứng cho “sự thực” còn sống: Ðừng để nhà báo chết oan!

Wednesday, November 11, 2015 5:40:38 PM Hà Giang/Người Việt

DSC00106Tôi là một nhân vật trong phim “Terror in Little Saigon”. Mặt Trận cứ việc tha hồ phủ nhận rằng không hề biết có đơn vị K9. Tôi có thể nói với quý vị rằng gia đình tôi ngày nào cũng liên tiếp phải nhận những lời hăm dọa từ Mặt Trận…

…Cha tôi, Nguyễn Ðạm Phong, đã dành số báo Tự Do cuối cùng của ông để phơi bày sự gian lận của các lãnh đạo Mặt Trận. Ðiều trớ trêu là, nhiều người quay lưng với cảnh sát của thành phố Houston, và cơ quan FBI khi cha tôi bị ám sát vào năm 1982, rất có thể giờ đây đồng ý là quan điểm của bố tôi đúng. Vấn đề là, ông đã đúng, nhưng ông đi trước mọi người những 33 năm. Tôi là nhân chứng cho “sự thực” còn sống, chứ không phải những lời đồn đãi. Tôi từng tham dự những buổi gặp gỡ thành viên Mặt Trận với bố tôi và chứng kiến những chiến thuật họ sử dụng, từ mua chuộc đến hăm dọa.

Hà Giang (NV): Cảm ơn ông đã tin tưởng nhật báo Người Việt để chia sẻ tâm tư của mình. Trước hết, là một ký giả, chúng tôi muốn bày tỏ niềm đau xót trước sự việc các nhà báo thuộc thế hệ trước mình bị ám sát.

Nguyễn Thanh Tú: Tôi thấy có nhiều người bàn luận về vấn đề nhưng không nắm rõ sự kiện, như cụ cựu đại tá gì đó, nói trên đài truyền hình ở bên Cali. Cụ nói là Mặt Trận ra đời năm 1982, thì làm gì mà dính líu đến chuyện giết người từ năm 1981. Ở trong phim, ông Ðỗ Thông Minh, một trong những người sáng lập Mặt Trận, nói là nhóm này [Mặt Trận – NV] thành lập năm 1980, họ không thông báo gì cho đến năm 1982. Họ giết bố tôi Tháng Tám ngày 24 Tây, năm 1982. Cái ngày họ lập giấy tờ không quan trọng. Sự kiện lịch sử nó quan trọng hơn.

NV: Vâng, xin ông cho biết ông là người con thứ mấy trong gia đình, và gia đình ông qua Mỹ định cư năm nào?

Nguyễn Thanh Tú: Tôi là Nguyễn Thanh Tú, tôi là con thứ sáu trong gia đình mười người con của bố tôi, nhà báo Nguyễn Ðạm Phong. Gia đình tôi qua Mỹ năm 1975.

NV: Ông có thể nói sơ về sự nghiệp làm báo của thân phụ ông trước khi gia đình ông qua Mỹ định cư?

Nguyễn Thanh Tú: Bố tôi ngày xưa là một ký giả có tiếng tăm ở Sài Gòn. Ông viết với bút hiệu Ðạm Phong. Lúc đó ông làm cho tờ báo Trắng Ðen của Việt Ðịnh Phương, báo Tiền Phong, Chính Luận, Văn Nghệ Tiền Phong. Ông vào nghề viết báo đã rất lâu rồi, không phải là một “novice” [tay mơ – NV].

NV: Xem cuốn phim Terror in Little Saigon thì thấy ông có vẻ gần gũi với thân phụ. Trong thời gian bố ông bị ám sát, ông bao nhiêu tuổi? Ông còn nhớ những kỷ niệm làm báo với bố không?

Nguyễn Thanh Tú: 19 tuổi. Lúc đó tôi đi học, nhưng ngày nào cũng phụ bố tôi đi bỏ báo thành ra hay nói chuyện với ông. Tôi biết những người như ông Hoàng Cơ Minh, ông Phạm Văn Liễu là những người bố tôi biết từ Việt Nam. Biết qua, không phải thân, mà quen biết. Lần đầu tiên Mặt Trận mời bố tôi tới tham dự buổi gây quỹ. Bố tôi thấy đông lắm, rất là đông. Họ gây quỹ nhiều tiền lắm. Họ nói là họ hy vọng bố tôi sẽ viết một bài để khen họ. Ðể tôi giải thích sơ về cái thời đó. Người ta gọi là thời “cởi truồng chạy khắp phố.” Cuối thập niên 70s, đầu thập 80s có rất nhiều tổ chức chống Cộng ra đời. Muốn nổi bật thì phải có báo chí viết, để người ta tò mò, để tạo ra huyền thoại. Có điều, có thể lãnh đạo của họ thì biết bố tôi là ai, nhưng những người mời bố tôi viết họ không biết bố tôi là một nhà báo nhiều kinh nghiệm, họ tưởng là người mới ra nghề. Khi thấy họ gây quỹ được rất nhiều tiền, thì bố tôi hỏi các anh gây quỹ được nhiều tiền như vậy thì có sổ sách gì không, để cho những người ủng hộ họ biết tiền của họ đi đâu, làm việc gì không. Thì có người, tôi quên tên rồi, nói có chứ anh, có gì chúng tôi làm sổ sách rồi sẽ cho anh biết. Bố tôi lại hỏi vậy người kế toán, người giữ sổ sách tên gì. Lúc đó khi bố tôi hỏi, thì họ mới đưa tên này tên kia. Nhưng theo kinh nghiệm và trực giác của nhà báo thì qua cách trả lời của họ, bố tôi lúc đó trong bụng bắt đầu thấy nghi nghi.

NV: Rồi sau đó việc gì xảy ra?

Nguyễn Thanh Tú: Họ tiếp tục mời bố tôi đến ăn, mời ăn để phỏng vấn đó. Lần nào mời tới, họ cũng đối xử với bố tôi như một VIP vậy. Thức ăn đầy bàn. Nhưng mà bố tôi là nhà báo. Bố tôi thường hay nói, với người nhà báo, người ký giả, cái integrity [chính trực – NV] rất là quan trọng, không để bị compromised [tổn thương – NV]. Ông nói thôi bố con tôi ngồi bàn kia ăn được rồi, có bao nhiêu tiền thì kêu bao nhiêu thức ăn thôi. Họ cho người mang đồ ăn tới bàn, nhưng bố tôi từ chối, bố tôi không muốn bị tainted [hoen ố – NV]. Rồi từ từ bố tôi thắc mắc hỏi cách họ gây quỹ, thì họ mới đưa mấy tấm hình ra cho bố tôi coi. Họ nói mấy hình này là mấy hình chụp từ khu vực kháng chiến ở Việt Nam. Bố tôi nói cho tôi mang mấy tấm hình này về nhà. Về tới nhà bố tôi cầm hình lên ngắm kỹ, rồi chỉ cho tôi coi. Ông nói họ không biết bố là người kinh nghiệm, ở trong nghề lâu. Trong đám hình này, trước hết, mấy người lính trong rừng mà bộ đồ họ mặc quá sạch sẽ. Thứ hai, đằng sau lưng họ, cây cỏ này không đúng cây cỏ ở Việt Nam. Thứ ba, trong rừng cảnh không phải là như vậy. Thứ tư, chén dĩa giấy họ dùng bố tôi thấy dấu hiệu chén dĩa của Mỹ. Thứ năm, đi vào rừng mà có người mang Rolex. Sau đó, bố tôi gặp họ, nói, ờ mấy tấm hình này đẹp quá, chụp ở vùng nào ở Việt Nam. Họ nói mấy hình này chụp bên trong Việt Nam, và Mặt Trận đã chiếm được cứ điểm này, vị trí nọ ở Việt Nam rồi. Từ từ qua nhiều câu hỏi, thì họ nhận ra là bố tôi nghi họ rồi, thì họ bắt đầu tìm cách mua chuộc, rồi chuyển qua hăm dọa.

NV: Họ tìm cách mua chuộc và hăm dọa như thế nào, thưa ông?

Nguyễn Thanh Tú: Gia đình tôi lúc đó nghèo lắm. Mười đứa con. Hai bố mẹ đi làm, mấy đứa con cũng đi làm phụ, nhưng không có tiền. Bố tôi làm báo không có tiền. Làm báo mà, nghèo lắm. Nhưng bố tôi muốn làm báo để thông tin cho mọi người, để có tiếng nói cho người Việt Nam. Họ [Mặt Trận – NV] thấy vậy họ nói thôi để họ mua cho cái xe, hay là giúp tiền để làm báo. Ý họ là muốn bố tôi đừng hỏi những câu hỏi khó. Nhưng bố tôi từ chối. Và bố tôi tiếp tục viết, tiếp tục đặt những câu hỏi mà họ không trả lời được, hay trả lời không rõ. Thế là họ bắt đầu hăm dọa. Lúc đó không có ngày nào đêm nào mà họ không gọi điện thoại hăm dọa.

NV: Làm sao mà ông biết chắc chắn những người gọi điện thoại hăm dọa là người của Mặt Trận? Khi gọi hăm dọa, họ nói gì?

Nguyễn Thanh Tú: Chính tôi cũng nhiều lần nhận phôn. Họ nói rõ ràng, không giấu giếm. Họ nói họ là đại diện của Mặt Trận… giải phóng Việt Nam. Họ bảo nói cho bố tôi nghe nếu mà không ngừng, mà tiếp tục viết những bài có thể ảnh hưởng xấu tới Mặt Trận, thì bố tôi sẽ bị thủ tiêu. Ngày nào họ cũng gọi, gọi hoài. Nếu bố tôi không trả lời thì tôi trả lời. Tôi không trả lời thì mẹ tôi trả lời.

NV: Tôi muốn xác định một lần nữa là những người gọi điện thoại hăm dọa gia đình ông, họ tự xưng họ là Mặt Trận? Họ có xưng tên không?

Nguyễn Thanh Tú: Họ không giấu giếm. Họ nói họ là Mặt Trận, là đại diện cho Mặt Trận. Họ nói rõ ràng, không nói khéo gì cả. Họ không xưng tên, chỉ nói là người làm cho Mặt Trận, hay đại diện cho Mặt Trận. Bố tôi biết mà, biết là mình bị Mặt Trận dọa thủ tiêu. Khi gọi cho bố tôi, họ nói: “Nếu không dừng lại thì sẽ sắp là những giờ cuối cùng của đời mày.”

NV: Bố ông phản ứng ra sao sau khi bị hăm dọa?

Nguyễn Thanh Tú: Tôi nhớ một lần đi bỏ báo, bố tôi nhìn tới nhìn lui, dặn tôi, nếu có chuyện gì con phải chạy trước. Tại vì họ chỉ muốn bố chứ không muốn con đâu. Có những lúc tôi mang báo xuống mấy tiệm, họ mang cả chồng báo họ vứt vào thùng rác. Nhiều chỗ họ phải giấu báo đi, vì tờ báo Tự Do của bố tôi lúc đó rất là nổi tiếng. Nổi tiếng không phải là vì bố tôi viết hay, mà nổi tiếng là vì bố tôi cả gan dám nói những sự thật mà không ai dám nói, những tờ báo khác không dám nói. Vứt báo xong, thấy vẫn còn có người đọc, họ từ từ hăm dọa những người quảng cáo trên báo. Bố tôi tự bỏ tiền túi ra làm mà, cho nên không có quảng cáo vẫn tiếp tục làm. Trước khi làm những số báo cuối cùng, bố tôi bay thẳng qua Thái Lan để điều tra. Bố tôi qua tới Thái Lan mới khám phá ra sự thật. Tại ngày xưa bố tôi là phóng viên quốc tế, đi nhiều lắm, từng đi qua đó phỏng vấn mấy ông tướng, mấy ông làm lớn bên Thái Lan, chứ không phải chỉ ở trong Việt Nam thôi. Bố tôi qua đó thì mới biết cái trại mà họ nói có 10 ngàn quân, là chỗ ở Thái Lan chứ không phải ở Việt Nam. Chẳng những không có 10 ngàn người, mà chỉ có vài trăm người, mà trong đó còn có người Thái và người Lào đứng vào đó để chụp hình, để quay phim, để đem về quảng cáo. Bố tôi tìm được sự việc này, bay về, chuẩn bị cho ra một số báo để vạch trần những việc đó. Biết như vậy, Mặt Trận gặp bố tôi để hăm dọa một lần cuối.

NV: Trong lần người hăm dọa gặp mặt bố ông lần cuối cùng ở một nhà hàng ở Houston, buổi tối hôm đó ông có mặt không? Bị hăm dọa bố ông có sợ không?

Nguyễn Thanh Tú: Không. Nhưng nghe bố tôi kể thì họ đông lắm, khoảng mười mấy người. Hôm đó họ nói cho bố tôi một cơ hội cuối cùng. Chuyện hăm dọa với bố tôi là chuyện thường. Ông quen rồi. Nhưng bố tôi không ngờ họ dám cả gan như vậy. Tại vì ông nghĩ họ hăm dọa công khai như thế thì nếu họ giết ông, ai cũng sẽ biết là họ giết. Bố tôi hay nói cái câu nhà báo mình chỉ có nhau thôi. Nếu có chuyện gì xảy ra cho một nhà báo thì các nhà báo khác sẽ xúm vào bênh vực, lên tiếng. Chắc họ không dám giết.

NV: Sau khi bố ông bị ám sát thì báo chí Việt Nam có lên tiếng, có đưa tin không?

Nguyễn Thanh Tú: Lên tiếng rất nhiều. Báo chí Việt Nam lên tiếng rất nhiều. Nhưng vấn đề là không ai dám đứng ra tố cáo họ. Sau khi bố tôi bị giết, họ còn để lại mảnh giấy cảnh cáo là sau bố tôi là ai nữa sẽ bị giết.

NV: Tôi có thắc mắc này, thứ nhất, khi giết người xong thì người ta phải sợ bị bắt, tại sao họ lại dám để tờ giấy lại, khai chính mình là tổ chức giết. Thứ hai, tổ chức để tên lại có tên là Vietnamese Organization to Exterminate Communists and Restore the Nation – VOECRN (Việt Nam Diệt Cộng Hưng Quốc Ðảng, vậy làm sao ông có thể cả quyết tổ chức đó chính là Mặt Trận?

Nguyễn Thanh Tú: Bố tôi bị giết xong là ai cũng biết ngay là Mặt Trận giết. Vì Mặt Trận dọa bố tôi ai cũng biết, họ vứt báo của bố tôi đi ai cũng biết. Nhưng mọi người ai cũng sợ, không ai dám lên tiếng tố cáo. Về việc tại sao họ dám nhận tội, những người này là những tay xạ thủ chuyên nghiệp. Họ không để lại dấu vết gì cả. FBI không lấy được dấu vết nào. Họ là chuyên nghiệp mà, cho nên rất khó có chứng cớ để mà buộc tội. Nhưng người mình dù biết, không ai lên tiếng, không ai làm chứng, vì ai cũng rất sợ.

NV: Mấy chục năm qua, trước khi phóng viên A.C. Thompson đến gặp ông để lật lại hồ sơ, ông sống với tâm trạng như thế nào?

Nguyễn Thanh Tú: Tôi có nói ra chăng nữa thì tôi không hiểu là chị hay mọi người có thấu hiểu được không. Cũng không biết dùng chữ gì tả được. Không có ngày nào mà tôi không buồn, không nghĩ đến bố, đến cái chết của bố tôi. Mỗi khi ai hỏi đến thì tôi lại buồn, lại thương bố. Vì tôi thấy bố tôi làm một việc tốt, không có hại gì cả. Tôi chỉ mong có một vài câu trả lời, rồi thôi. Vì tôi biết trong Mặt Trận một số người đã qua đời. Ông Hoàng Cơ Minh, ông Phạm Văn Liễu cũng mất rồi. Nhưng tôi muốn có câu trả lời để cho cái chapter này trong đời mình nó đóng lại, chị hiểu không? Tiếng Mỹ họ gọi đó là closure.

NV: Sau khi cuốn phim Terror in Little Saigon ra đời thì ông có cảm thấy có câu trả lời chưa, có được closure chưa?

Nguyễn Thanh Tú: Thưa chị chưa! Là tại vì mình chỉ biết là một đảng làm, nhưng không biết ai là người ra lệnh làm việc đó. Mặc dù ông kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa sau này ông ấy có nói là ổng có ngồi trong buổi họp mà họ bàn giết người này giết người kia đó. Ðối với tôi như vậy là mình biết rồi. Mà thật ra cũng đâu cần phải có ông A.C. làm cái phim này mình mới biết. Mình đã biết rồi, không cần thêm bằng chứng nào khác, vì ai cũng biết Mặt Trận họ là người hăm dọa sẽ thủ tiêu bố tôi. Nhưng làm sao mà có closure được chị. Khi nào biết đích xác ai là người giết, ai là người ra lệnh giết thì mới có closure được.

NV: Trước sự kiện FBI không có đủ bằng chứng để truy tố ai, ông có bao giờ có phút giây nào ngờ rằng người ám sát bố ông có thể không phải là người của Mặt Trận, mà là người của một nhóm quá khích nào đó không?

Nguyễn Thanh Tú: Không! Là vì mỗi khi hăm dọa, họ đều giới thiệu họ là người của Mặt Trận, và họ bảo tôi “nói bố cháu đừng phá nồi cơm của Mặt Trận.”

NV: Nhiều người sau khi xem phim Terror of Little Saigon tỏ ra thất vọng là vì cuốn phim điều tra này không đưa ra thêm được chứng cớ thuyết phục nào ngoài những gì FBI đã có. Ông có chia sẻ nỗi thất vọng đó của họ không?

Nguyễn Thanh Tú: Theo tôi nghĩ thì đây là một “cover up” của chính phủ. Họ có lý do của họ thời đó. Nhưng tôi nghĩ là từ từ rồi bắt đầu họ sẽ mở hồ sơ lại, vì có thêm chứng cớ mới. Vì một hồ sơ giết người thì không có ngày hết hạn.

NV: Ông muốn nói đến chứng cớ mới nào?

Nguyễn Thanh Tú: Khi ông Nguyễn Xuân Nghĩa lỡ miệng nói là ông ấy có tham dự một buổi họp mà Mặt Trận bàn chuyện ám sát, câu nói mà giờ đây ông chối là không nói, thì đó không chỉ là một chứng cớ, mà là một xác nhận là trong Mặt Trận có chuyện ám sát người.

NV: Nhưng ông Nguyễn Xuân Nghĩa phủ nhận là đã nói câu đó. Ông nói với nhật báo Người Việt trong một cuộc phỏng vấn rằng ông không hề nói như thế.

Nguyễn Thanh Tú: Giữa hai người, ông Nguyễn Xuân Nghĩa và A.C. Thompson thì tôi tin A.C. Thompson hơn. Vì ngoài ông A.C. còn có mấy người nữa cũng ngồi đó nghe câu ông Nghĩa nói. Mấy người đó họ nghe xong câu đó là họ lật đật báo cho boss biết liền. Vả lại, ông A.C. ông ấy là phóng viên, mấy người nghe cũng là phóng viên, là nhà báo, như nhà báo Hà Giang, như những nhà báo khác. Họ là nhà báo, họ cần gì phải nói dối, phải dựng chuyện? Danh dự và tiếng tăm của nhà báo nó quan trọng hơn chứ? Tại sao những nhà báo này phải hy sinh điều đó?

NV: Bây giờ nếu thủ phạm ra nhận tội, ông có tha thứ cho họ không?

Nguyễn Thanh Tú: Vâng, chỉ cần biết như vậy là đủ thỏa mãn rồi. Họ chắc cũng đã có gia đình, và họ phải sống với lương tâm của họ. Tôi tin là sớm muộn gì cũng có người đến khi họ gần đất xa trời, họ ăn năn hối lỗi, rồi họ sẽ nói ra thôi.

NV: Ông còn điều gì muốn tỏ bày nữa không?

Nguyễn Thanh Tú: Tôi mong ước những người đồng nghiệp của bố tôi sau này, những nhà báo trẻ, dám can đảm nói lên sự thật. Ðừng để cho những nhà báo bị giết bị chết oan ức. Tôi muốn nói ra những điều này không phải chỉ là vì bố tôi, mà nó liên quan đến tiếng nói của năm nhà báo đã bị ám sát, trong đó bố tôi chỉ là một.

NV: Cảm ơn ông.

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 3 Comments

Cám ơn ngày 30.04.2017

Đặng Quang Chính
09.05.2017

img_2083Chuyện sắp được nói ra là, không phải cám ơn ngày 30.04 của 42 năm trước. Ngày 30.04 năm nay nhằm ngày Chủ nhật, cuối tuần. Do có thời gian hơn ngày thường, tôi đã ghé mắt vào xem hai link của YouTube (1) …và sau khi xem xong, tôi thầm cám ơn những người đã gửi đến mạng 2 link vừa nói.

Nói là “ghé mắt” vì do tựa đề của nó: “Nghị viên gốc Việt nói về 30/4 ở San Jose, về vụ Nguyễn Thanh Tú vs. Việt Tân” và “Nguyễn Thanh Tú họp báo ở San Jose, tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp”

Anh Nghị viên là phụ, cái chính là muốn xem thử vụ Nguyễn Thanh Tú và Việt Tân có gì mới.


Theo đề tựa của YouTube này, chỉ có chữ “Nghị viên” mà không có chữ luật sư. Bắt đầu cuộc phỏng vấn cũng chẳng có giới thiệu về người làm phỏng vấn. Cũng chẳng biết Nghị viên này đang đương thời có chức danh này, hay đã làm việc này trước kia. Tôi tự hỏi, Nghị viên Nguyễn Tâm có phải là người luật sư có tiếng ở California (?). Theo loáng thoáng của trí nhớ, ông này có tiếng tốt nhưng cũng có cả tiếng xấu (2). Mà cái phần sau hình như nhiều hơn. Xác định như thế để định hướng trước, tôi sẽ phải điều chỉnh phần tiêu cực và tích cực về cuộc phỏng vấn đó ra sao, cả khi nghe và sau khi đoạn clip của YouTube kết thúc (vấn đề truyền thông ngày nay là thế. Ông trùm “Trump” còn ngán và còn chê truyền thông dòng chính của nước ông, nói chi đến truyền thông dòng phụ -của các sắc dân nhập cư nước Mỹ!)

Có hai điều tôi nhớ hơn những chi tiết khác. Ông Tâm khen VT là một tổ chức, đại khái là, có tiền, có người tài (và tài nguyên gì đó) làm cho Việt Cộng phải lên tiếng. Có tiền là phải, vì tiền thân của đảng này là “MTQGTNGPVN”. Những năm 1980, mọi người náo nức ủng hộ “MTQGTNGPVN”, cả vật chất lẫn tinh thần. Vật chất từ 5/10 đô trở lên. Tinh thần thì dù cho người thủ lãnh có bộ mặt hao hao Hồ Chí Minh (tội đồ của dân tộc), để râu và khăn quàng choàng cổ như VC…nhưng họ không thèm đặt nghi vấn (tại sao chống Cộng mà bắt chước y chang như Cộng?). Không phải có tiền là có người theo, nhất là người tài. Nhưng, khi có được chính danh (một tổ chức chống Cộng), ai là người tài giỏi lại ngỏanh mặt được với chuyện chung?!…

Đấy là chuyện hồi những năm 1980. Rồi sau đó…mọi chuyện trong bí mật đã lần hồi bị phanh phui. Việt Tân xuất hiện. Khi Việt Tân làm giỗ cho ông Hoàng Cơ Minh bên Đức; điều này cũng chẳng làm cho mọi chuyện thị phi chấm dứt. Có lẽ tệ hại càng nhiều hơn (sẽ nói rõ trong bài khác). Điều mà ông Tâm kê ra, việc chính quyền VN lên tiếng chỉ trích, tố cáo…v..v.. về đảng VT, có hai mặt, lợi và hại. Có lợi cho chính quyền VC, vì đã lâu, họ tuyên truyền trong nước bằng cách hay dùng nhóm chữ “thế lực diễn biến hòa bình” và “lực lượng thù địch”. Điều đó cần được cụ thể hóa qua một đảng phái A,B,C… nào đó của người Việt. Ghi tên VT vào trong những tổ chức đó, có gì bất lợi cho họ?. Nhất là khi tổ chức đó có chủ trương “Đối Đầu Bất Bạo Động để tháo gỡ độc tài – Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ – Vận Động Toàn Dân để canh tân đất nước”. Hai điều đó hết sức phù hợp với nhau một cách khít khao!!.. Có hại cho Cộng đồng người Việt hải ngoại, bởi một đảng được VC gán cho cái mác chống Cộng, sẽ dễ dàng tạo uy tín trong Cộng đồng. Từ đấy, nhóm có cái “mác” (nhãn hiệu) đó dễ thực hiện những cách thế lừa dối, lường gạt. Cuối cùng, cuộc chiến đấu chung bị cầm chân…hoặc thất bại!. Bởi niềm tin trong cuộc tranh đấu không còn, mọi sự kêu gọi trở thành vô ích.

Chuyện một đảng phái đủ tiền, có nhân tài, tạo được thành tích là yếu tố tốt cho riêng đảng đó. Còn đảng đó có ích lợi gì cho quốc gia, dân tộc lại là chuyện khác. Đảng CS núp trong đảng Việt Minh, trước năm 1945 cũng là một đảng mạnh (chưa có nhiều đảng viên, nhưng tổ chức chặt chẽ và được sự ủng hộ ngầm của Liên Sô và Tàu -trong khi các đảng phái Quốc gia chưa có được điều kiện tương tự-). Nhưng rồi, do làm tay sai hai thế lực đó nên họ phải tiếp tục gây cuộc chiến 53-75, tạo ra thảm cảnh tàn phá đất nước. Điều nguy hại hơn nữa là, thống nhất đất nước để rồi hoàn toàn dâng trọn cho Tàu đỏ!

Điều thứ hai ông Tâm nói là, với VT, ông có thái độ “kính nhi viễn chi” (lại tiếng Tàu!). Ông nói ông đứng xa đảng VT vì sợ. Lý do: thủ lãnh của họ chết hơn mười năm sau mới được làm giỗ. Thủ lãnh bây giờ (trên thực tế -Hoàng cơ Định-) với ông H.Cơ Minh lại là anh em. Thế mà có thể dững dưng!. Theo ông Tâm, ý đại khái là, họ có “máu lạnh”, vì thế, chuyện gì họ cũng có thể làm.

Chuyện ông Tâm mới nói, có gì lạ?. Chuyện ông Hồ có hàng tá vợ con, bây giờ còn lạ với người Việt hay không?. Không chừng chuyện thiếu tá Hồ Quang nào đó cũng chẳng là chuyện lạ…? (vì năm 2020, theo mật ước của Tàu và VC, là năm bàn giao VN cho Tàu . Nói nhẹ nhàng và chắc chắc, trên 80%, VN sẽ là một (tiểu) bang của Tàu -nếu không có những chuyển biến lớn-). Vậy, GỈA DỤ -vì chưa có bằng cớ- VT là kẻ gây ra cái chết của những ký giả, phóng viên người Việt trước kia mà nay lại giở trò bất bạo động với kẻ nội thù VC…điều đó có khác gì bọn Thái thú ngày nay tại VN, ác với dân, khiếp sợ với kẻ thù. Sợ một đảng giết người thì làm sao lại không sợ một đảng khác có hơn 3 triệu đảng viên (!)..kèm theo công an và quân đội. Nói theo cách “sợ” của ông Nguyễn Tâm, có lẽ cuộc tranh đấu để thoát khỏi cảnh độc tài tại VN ngày nay không có triển vọng tốt đẹp hơn trong tương lai!…(hay làm được, khi chúng ta biết cách vận dung theo lối “Đi với ma mặc áo giấy”?…)

Sau đó, tôi lại mở một link khác, có liên quan trực tiếp đến N.Thanh Tú vì cuộc họp báo đã “tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp”.

Tôi chỉ nhớ hai điều.
– Các tổ chức như VOICE, SBTN…v..v…các phong trào “Triệu con tim một tiếng nói”, “Dân chủ cho VN” “Nhân quyền cho VN”..v..v..là cánh tay nối dài của VT. Nói rõ hơn, đó là những cở sở kinh tài, những phong trào, những cách làm tiền của VT “ma”
– VT “ma”
(hậu thân của MTQGTNGPMN) kiện VT do NT.Tú đăng ký nơi cơ quan công quyền của Mỹ

Người viết có nhận xét, ý kiến về hai điều đó như sau.

Đảng nào cũng cần tiền, cần tài chánh để tung ra các hoạt động cần thiết. Các đảng ở các nước Âu Mỹ cũng thế thôi. Do đó, vận dụng khéo léo để có nguồn kinh phí tài trợ cho các hoạt động là điều chẳng có gì xấu!. Chỉ xấu khi thâu gom tiền bạc để làm giàu cá nhân, đảng phái của mình. Không đợi đến NT.Tú nói ra, ai cũng thấy một điều là, trong hiện tại, kinh doanh “chống Cộng” và “làm từ thiện” là hai dịch vụ đem lại lợi tức nhiều nhất. Công sức bỏ ra thật sự thường là không đáng kể, so với số tiền thâu vào. Còn không phải đóng thuế nữa chứ!. Lời ơi là lời!…

Nhưng làm lời trên sự tin cậy của đồng bào khi mang nhãn hiệu chống Cộng (giả tạo)..-giống như bọn tráo bài ba lá- và nhất là khi đẩy những tiếng nói đối lập của mình vào con đường tù tội, để đánh bóng đảng…và rồi sau đó, tổ chức những cuộc quyên góp tiền cho những bị CS nhốt tù vì danh tánh của họ đã bị đảng mình tiết lộ (để rồi bỏ tiền đó vào túi riêng của mình)…thì việc làm này quả thật tán tận lương tâm!

Tiền có thể kiếm ra…và có thể mất đi (trong các hoạt động cần thiết cho những phong trào đã được đảng thật sự khơi động), nhưng điều quan trọng nhất là niềm tin. Khi đông đảo đồng bào đã nghi ngờ, mất tin tưởng vào các hoạt động của đảng phái, cuộc tranh đấu chung sẽ bị khưng lại…và từ từ sẽ tự bị triệt tiêu. Không cần súng, đạn của địch. Đấy là sự nguy hiểm nhất mà toàn thể Cộng đồng người Việt ở hải ngoại nên cảnh giác…và phản ứng!

Cái đa số thầm lặng trong một quốc gia, một đoàn thể, một tổ chức nào đó; thành phần này, lúc nào cũng có. Với chuyện quá khứ, trước và ngay sau năm 1975, một số lớn tuổi trẻ (nhất là ở trong nước) không biết…hoặc quên. Nhưng, với đa số lớp người lớn tuổi, nhất là với những ai đã từng hoạt động trong các tổ chức Cộng đồng của người Việt chúng ta ở hải ngoại, những việc làm của đảng VT đều được họ ghi nhận. Nhưng, lâu nay, họ chọn thái độ im lặng (có một số đã đưa lên ý kiến của mình lên các Diễn đàn). Có nhiều lý do. Nhưng, một trong những lý do đó là, vì họ không trưng ra được những bằng cớ cụ thể.

Nay, sau khi NT.Tú đưa ra nhiều Thông báo và lần này, bằng chứng trong tay của Tú là xác thực. Đảng VT cứ phủ nhận, với những bằng chứng cụ thể khác. Không thể gán ghép khơi khơi là người của CS…hoặc cứ cho rằng, Tú đã đi sai đường, lợi dụng cái chết của cha, để đánh phá “Cách mạng”!

Cũng lần này, NT.Tú cho biết, anh và những người cùng hợp tác, đã nhận được sự kiện thưa của đảng VT(ma) về việc anh tiếm danh đảng VT(ma). Mong rằng, để mọi việc được sáng tỏ, đại diện của tổ chức VT(ma) hãy có những phản hồi đúng mức, dù là qua tòa án…hay qua công luận chung nơi mọi người.

Posted in Thông báo từ Nguyễn Thanh Tú | 1 Comment